Tôi nhìn chiếc hộp.
Không nói gì.
Anh mở hộp ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương.
Không phải chiếc nhẫn cưới của chúng tôi.
Mà là một chiếc mới.
Viên kim cương lớn hơn, thiết kế lộng lẫy hơn, giá trị chắc chắn cao hơn rất nhiều.
Anh nói:
“Anh biết trước kia anh nợ em một lời cầu hôn đàng hoàng.”
“Lúc đó công ty mới khởi nghiệp, anh quá nghèo, chỉ có thể mua cho em chiếc nhẫn nhỏ.”
“Bây giờ anh bù cho em.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn.
Bỗng nhớ đến năm đó.
Khi Trì Ngộ cầu hôn, anh chỉ mua được một chiếc nhẫn rất nhỏ.
Anh ngại ngùng nói:
“Nam Nhứ, sau này anh nhất định đổi cho em chiếc tốt hơn.”
Khi đó tôi ôm cổ anh, cười đến rơi nước mắt.
Tôi nói:
“Không cần.”
“Em muốn người cầu hôn em, không phải viên kim cương.”
Nhiều năm sau, anh cuối cùng cũng mua được viên kim cương lớn hơn.
Nhưng người tôi muốn đã không còn nữa.
Tôi đóng hộp nhẫn lại.
Đẩy về phía anh.
“Trì Ngộ, muộn rồi.”
Anh si/ế/t chặt hộp nhẫn.
“Không muộn.”
“Chỉ cần em đồng ý, anh có thể sửa.”
“Anh sẽ công khai xin lỗi em.”
“Anh sẽ để em quay lại Hội đồng quản trị.”
“Anh sẽ không để bất kỳ ai thay thế vị trí của em.”
Tôi lắc đầu.
“Vị trí của tôi không cần anh cho.”
“Từ đầu nó đã là của tôi.”
Môi anh trắng bệch.
Tôi nói tiếp:
“Còn lời xin lỗi của anh, tôi nhận.”
“Nhưng tôi không quay lại.”
Lúc hòa giải, Trì Ngộ kiên quyết không đồng ý l/y h/ô/n.
Anh nói tình cảm vợ chồng chưa rạn nứt hoàn toàn.
Anh nói tôi chỉ đang bị ảnh hưởng bởi cảm xúc khi m/a/n/g th/a/i.
Anh nói anh vẫn yêu tôi.
Tôi ngồi đối diện anh, bình tĩnh đưa ra từng phần chứng cứ.
Danh sách cắt giảm nhân sự có chữ ký phê duyệt của anh.
Ghi âm anh yêu cầu tôi thay Bạch Thi Thi uống r/ư/ợ/u.
Video hai vệ sĩ chặn cửa.
Tin nhắn Bạch Thi Thi gửi cho tôi.
Thỏa thuận l/y h/ô/n anh đã ký.
Bằng chứng chuyển tiền bất thường cho Bạch Thi Thi.
Từng thứ từng thứ được đặt lên bàn.
Sắc mặt Trì Ngộ càng lúc càng trắng.
Hòa giải viên nhìn anh, giọng cũng lạnh đi vài phần.
“Trì tiên sinh, xét từ tài liệu hiện có, cô Hứa yêu cầu l/y h/ô/n là có căn cứ.”
“Đặc biệt trong thời gian cô ấy m/a/n/g th/a/i, hành vi của anh quả thật gây tổn thương nghiêm trọng đến sự an toàn và tinh thần của cô ấy.”
Trì Ngộ cúi đầu.
Không còn lời nào để phản bác.
Cuối cùng, phiên hòa giải thất bại.
Vụ án chuyển sang giai đoạn xét xử.
Tôi không nóng vội.
Dù sao tôi đã có nơi ở mới, có luật sư, có tiền chuyển nhượng cổ phần sắp về tài khoản.
Quan trọng nhất là tôi không còn bị trói trong cảm xúc của Trì Ngộ nữa.
Trong thời gian chờ tòa, tôi thành lập studio riêng.
Tên là “Nam Phong”.
Không dùng chữ “Trì”.
Không dùng chữ “Ngộ”.
Không dùng bất cứ ký hiệu nào liên quan đến anh.
Ngày studio khai trương, chỉ có vài người bạn thân đến chúc mừng.
Không ngờ Lục Vân San cũng gửi một lẵng hoa.
Trên thiệp viết:
[Cô Hứa, chúc cô từ nay không đứng sau ánh sáng nữa, mà tự mình trở thành ánh sáng.]Tôi cầm tấm thiệp, cười rất lâu.
Buổi chiều hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Tổng giám đốc Đông Thành.
“Hứa tiểu thư, nghe nói cô mở studio riêng.”
“Không biết cô có hứng thú tiếp tục hợp tác không?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Dự án Đông Thành không phải đã hủy rồi sao?”
“Chúng tôi hủy hợp tác với Tri Ngộ.”
“Không phải hủy hợp tác với cô.”
Đối phương cười nói:
“Nói thật, lúc đầu chúng tôi chọn Tri Ngộ là vì tin vào phương án của cô.”
“Nếu cô sẵn lòng, chúng tôi muốn ký lại hợp đồng với studio Nam Phong.”
Tôi nhìn văn phòng nhỏ còn vương mùi sơn mới.
Nơi này chỉ có bốn nhân viên.
Thậm chí bàn làm việc còn chưa lắp xong hoàn toàn.
Nhưng tôi vẫn nghe thấy giọng mình rất vững.
“Được.”
“Cho tôi ba ngày chuẩn bị phương án điều chỉnh.”
Cúp máy xong, tôi đứng bên cửa sổ thật lâu.
Bảy năm trước, tôi giúp Trì Ngộ nhận dự án đầu tiên.
Bảy năm sau, tôi nhận dự án đầu tiên cho chính mình.
Cảm giác này thật sự rất khác.
Không còn là vì ai đó mà cố gắng.
Không còn là vì chứng minh mình xứng đáng đứng cạnh ai đó.
Mà là vì chính tôi.
Tin Đông Thành ký hợp đồng với Nam Phong nhanh chóng truyền khắp ngành.
Tri Ngộ vốn đang lung lay, lần này trực tiếp bị giáng một đòn nặng.
Cổ đông liên tiếp gây áp lực.
Lục Vân San đề xuất tạm đình chỉ chức vụ Tổng giám đốc của Trì Ngộ trong thời gian kiểm toán chuyên sâu.
Lần này, gần như không còn ai đứng về phía anh.
Ngay cả những người từng luôn miệng gọi anh là “Trì tổng anh minh” cũng bắt đầu im lặng.
Trì Ngộ gọi cho tôi rất nhiều lần.
Tôi đều không nghe.
Cho đến một buổi tối, anh đứng dưới tòa nhà studio Nam Phong.
Mưa rất lớn.
Anh không cầm ô.
Cả người ướt sũng.
Nhân viên lễ tân chạy lên nói với tôi:
“Hứa tổng, bên dưới có một người đàn ông nói muốn gặp chị.”
Hứa tổng.
Lần đầu tiên nghe người khác gọi mình như vậy, tôi hơi ngẩn ra.
Sau đó tôi nhìn xuống dưới qua lớp kính.
Trì Ngộ đứng trong màn mưa, ngẩng đầu nhìn về phía tầng của tôi.
Giống như một người bị bỏ lại.
Chaporia
Bình Luận (0)