“Cũng chưa từng bảo cô lấy danh nghĩa tôi yêu cầu phòng thư ký lừa cô ấy đến tiệc r/ư/ợ/u.”
“Cô lấy tiền thì nên biết tiền đó từ đâu ra.”
“Bây giờ công ty truy cứu trách nhiệm, cô tự chịu.”
Bạch Thi Thi không tin nổi nhìn anh.
“Anh đẩy hết lên đầu em?”
Trì Ngộ cười lạnh.
“Chẳng lẽ không nên sao?”
“Không phải anh nói em còn nhỏ sao?”
“Không phải anh nói con gái uống r/ư/ợ/u không tốt sao?”
“Không phải anh nói em nên xây dựng hình tượng sao?”
“Không phải anh nói chỉ cần có anh, không ai dám b/ắ/t n/ạ/t em sao?”
Bạch Thi Thi càng nói càng kích động.
Người qua lại trước cửa tòa án bắt đầu nhìn sang.
Tôi đứng bên cạnh, bình tĩnh như đang xem một vở kịch đã biết trước kết cục.
Trì Ngộ si/ế/t chặt nắm tay.
“Im miệng.”
Bạch Thi Thi bật cười chua chát.
“Anh sợ chị ấy nghe thấy à?”
“Trì Ngộ, anh đúng là nực cười.”
“Lúc chị ấy còn yêu anh, anh không trân trọng.”
“Bây giờ chị ấy đi rồi, anh lại giả vờ thâm tình cho ai xem?”
“Anh nghĩ em thật sự thích anh sao?”
“Tôi chỉ thấy anh là Tổng giám đốc, có tiền, có quyền, lại dễ mềm lòng với phụ nữ yếu thế.”
“Anh thích tôi ngoan, tôi liền ngoan.”
“Anh thích tôi yếu đuối, tôi liền yếu đuối.”
“Anh thích cảm giác được sùng bái, tôi liền sùng bái anh.”
“Chẳng qua tôi diễn đúng vai anh muốn mà thôi.”
Mặt Trì Ngộ xám ngoét.
Còn tôi thì bỗng thấy rất buồn cười.
Hóa ra người tỉnh táo nhất trong mối quan hệ hỗn loạn này lại là Bạch Thi Thi.
Cô ta xấu, nhưng cô ta biết mình đang làm gì.
Người tự lừa mình dối người từ đầu đến cuối chỉ có Trì Ngộ.
Tôi không muốn nghe tiếp.
Xoay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng tranh cãi gay gắt của hai người họ.
Nhưng tất cả đều không liên quan đến tôi nữa.
Ba tháng sau, studio Nam Phong hoàn thành xuất sắc giai đoạn đầu của dự án Đông Thành.
Khách hàng cực kỳ hài lòng.
Danh tiếng của Nam Phong trong ngành nhanh chóng tăng lên.
Rất nhiều khách hàng cũ của Tri Ngộ chủ động liên hệ tôi.
Có người nói:
“Hứa tổng, trước kia chúng tôi hợp tác với Tri Ngộ, thật ra cũng là vì cô.”
Có người nói:
“Không có cô ở đó, quy trình của Tri Ngộ loạn quá.”
Có người nói:
“Bây giờ cô tự mở studio, chúng tôi yên tâm hơn.”
Tôi không vì những lời này mà lâng lâng.
Tôi chỉ càng chắc chắn một điều.
Năng lực của tôi chưa từng biến mất.
Chỉ là trước đây tôi đặt nó dưới tên của Trì Ngộ.
Bây giờ tôi lấy lại rồi.
Tri Ngộ thì không may mắn như vậy.
Sau kiểm toán, Trì Ngộ bị tạm dừng chức vụ Tổng giám đốc.
Lục Vân San đưa đội ngũ quản lý chuyên nghiệp vào tiếp quản.
Một loạt thân tín của Trì Ngộ bị điều tra.
Phòng thư ký cũng thay máu gần hết.
Tiểu Chu và Lâm Hiểu từng đến gặp tôi.
Hai người đứng trước cửa studio, vẻ mặt xấu hổ.
“Chị Hứa, bọn em biết mình không có tư cách cầu xin chị tha thứ.”
“Nhưng bọn em vẫn muốn nói xin lỗi.”
Tôi mời họ ngồi xuống.
Không phải vì mềm lòng.
Mà vì tôi đã không còn hận.
Tiểu Chu khóc nói:
“Hôm đó là Bạch Thi Thi nói chỉ muốn tạo bất ngờ tiễn chị.”
“Bọn em thật sự ngu.”
“Từ trước đến nay toàn là chị bảo vệ bọn em, vậy mà đến lúc chị cần người đứng về phía mình, bọn em lại không làm được.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Tiểu Chu, một lời xin lỗi không thể thay đổi chuyện đã xảy ra.”
Cô ấy cúi đầu.
“Em biết.”
“Nhưng chị vẫn muốn nói với em một câu.”
Cô ấy ngẩng lên.
Tôi nói:
“Sau này đi làm, đừng tùy tiện đứng vào đội của bất kỳ ai.”
“Cũng đừng vì sợ mất lòng mà biến thành đồng lõa.”
“Người trưởng thành phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”
Tiểu Chu khóc càng dữ.
Tôi đưa khăn giấy cho cô ấy.
“Được rồi.”
“Khóc xong thì tiếp tục sống.”
“Hối hận không có tác dụng.”
“Sửa mới có tác dụng.”
Sau hôm đó, tôi không gặp lại họ nữa.
Tôi nghe nói Tiểu Chu chủ động xin chuyển khỏi phòng thư ký.
Lâm Hiểu thì nghỉ việc, sang một công ty nhỏ hơn làm lại từ đầu.
Còn Bạch Thi Thi, sau khi bị Tri Ngộ truy cứu trách nhiệm, không công ty lớn nào dám nhận cô ta.
Có người thấy cô ta làm lễ tân ở một thẩm mỹ viện.
Cô ta vẫn mặc váy trắng, vẫn cười ngọt.
Chỉ là lần này không còn ai gọi cô ta là “thư ký Bạch của Tổng giám đốc Trì” nữa.
Trì Ngộ thì biến mất khỏi tầm mắt công chúng một thời gian dài.
Cho đến một hôm, tôi nhận được một bưu kiện.
Bên trong là một quyển album.
Tất cả đều là ảnh cũ của tôi và Trì Ngộ.
Ảnh công ty ngày đầu thành lập.
Ảnh chúng tôi cùng ăn mì gói trong văn phòng.
Ảnh tôi ngủ gục trên ghế sofa, anh đắp áo khoác cho tôi.
Ảnh chúng tôi đi đăng ký kết hôn.
Ảnh tôi đứng sau lưng anh trong lễ trao giải đầu tiên của Tri Ngộ.
Trang cuối cùng là một bức thư.
Chữ của Trì Ngộ.
[Nam Nhứ.] [Anh từng nghĩ chỉ cần anh thành công, em sẽ hạnh phúc.] [Nhưng sau này anh mới phát hiện, trên con đường anh gọi là thành công ấy, anh đã để em chịu quá nhiều ấm ức.] [Anh quen với việc em mạnh mẽ.] [Quen với việc em không khóc.] [Quen với việc em luôn giải quyết mọi thứ.] [Cho nên anh quên mất, người mạnh mẽ cũng sẽ đau.]
Chaporia
Bình Luận (0)