[Anh đã đến Kenya.] [Nhưng anh không thấy đẹp.] [Vì nơi đó thiếu em.] [Anh biết mình không còn tư cách cầu xin em quay lại.] [Chỉ mong em và con bình an.] [Anh xin lỗi.]

Tôi đọc xong, không khóc.

Chỉ thấy lòng rất yên tĩnh.

Tôi đặt bức thư vào lại phong bì.

Sau đó bỏ cả album vào ngăn kéo.

Không đốt.

Không xé.

Cũng không giữ ở nơi dễ nhìn thấy.

Quá khứ không cần bị h/ủ/y d/i/ệ/t để chứng minh mình đã buông bỏ.

Nó chỉ cần được cất vào đúng vị trí.

Không còn ảnh hưởng đến hiện tại.

Vài tháng sau, tôi sinh một bé gái.

Con bé rất khỏe mạnh.

Mắt to, tóc đen, lúc cười có lúm đồng tiền rất nhỏ.

Tôi đặt tên con là Hứa An.

Bình an của tôi.

Cũng là bình an của chính nó.

Trì Ngộ đến bệnh viện thăm.

Anh đứng ngoài phòng sơ sinh rất lâu.

Khi nhìn thấy con, mắt anh đỏ lên.

Tôi không ngăn anh.

Cũng không thân mật với anh.

Chỉ bình tĩnh nói rõ thời gian thăm nom sau này.

Anh gật đầu từng cái.

Không còn dáng vẻ kiêu ngạo trước kia.

Trước khi rời đi, anh hỏi tôi:

“Nam Nhứ, em có từng hối hận không?”

Tôi bế con trong lòng.

Cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ xíu đang ngủ say.

“Hối hận chuyện gì?”

“Hối hận vì đã yêu anh.”

Tôi im lặng một lúc.

Sau đó lắc đầu.

“Không.”

Mắt Trì Ngộ sáng lên rất nhẹ.

Nhưng câu tiếp theo của tôi khiến ánh sáng đó tắt hẳn.

“Tôi không hối hận vì từng yêu anh.”

“Vì khi đó tôi thật lòng.”

“Nhưng tôi cũng không hối hận vì rời khỏi anh.”

“Vì bây giờ tôi thật sự sống rất tốt.”

Anh nhìn tôi thật lâu.

Cuối cùng cười khổ.

“Vậy là tốt rồi.”

Anh xoay người rời đi.

Bóng lưng anh cô đơn hơn rất nhiều so với trước kia.

Nhưng tôi không còn đau lòng nữa.

Tình yêu đôi khi giống như một chuyến tàu.

Có người cùng mình đi qua rất nhiều ga.

Nhưng không có nghĩa họ sẽ đi đến điểm cuối.

Sau khi sinh con, tôi nghỉ ngơi ba tháng rồi quay lại studio.

Nam Phong đã phát triển nhanh hơn tôi tưởng.

Đội ngũ từ bốn người ban đầu tăng lên hai mươi người.

Dự án Đông Thành trở thành tác phẩm tiêu biểu trong ngành.

Tạp chí thương mại mời tôi phỏng vấn.

Phóng viên hỏi tôi:

“Hứa tổng, nhiều người nói cô từng là người phụ nữ đứng sau thành công của Trì Ngộ.”

“Bây giờ cô tự thành lập studio, có phải muốn chứng minh điều gì không?”

Tôi nhìn ống kính.

Mỉm cười.

“Không.”

“Tôi không cần chứng minh mình từng đứng sau ai.

“Tôi chỉ muốn chứng minh rằng, dù đứng ở đâu, tôi cũng có thể tự mình bước tiếp.”

Bài phỏng vấn sau khi đăng lên đã gây chú ý không nhỏ.

Rất nhiều người trong ngành chia sẻ.

Có người tiếc cho Trì Ngộ.

Có người mắng anh có mắt không tròng.

Có người nói Bạch Thi Thi tự làm tự chịu.

Cũng có người khen tôi tỉnh táo, quyết đoán.

Tôi không đọc quá nhiều bình luận.

Buổi tối hôm đó, tôi tan làm sớm.

Về nhà với An An.

Con bé vừa học lẫy, nằm trên thảm mềm ê a gọi mẹ.

Tôi bế con lên.

Ánh hoàng hôn rơi qua cửa sổ, phủ lên gương mặt nhỏ của con một tầng sáng dịu dàng.

Điện thoại vang lên.

Là tin nhắn từ Lục Vân San.

[Tri Ngộ đã hoàn tất tái cấu trúc.] [Trì Ngộ rời khỏi vị trí quản lý.] [Tên công ty sẽ đổi.] [Hai chữ “Tri Ngộ” sau này chỉ còn là lịch sử.]

Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy.

Trong lòng không vui sướng như tưởng tượng.

Cũng không buồn.

Chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm rất nhạt.

Giống như cuối cùng cũng khép lại một quyển sách cũ.

Tôi trả lời:

[Chúc mừng.]

Lục Vân San gửi lại:

[Cũng chúc mừng cô.] [Hứa tổng, thời đại của cô mới bắt đầu.]

Tôi tắt điện thoại.

Ôm An An đứng bên cửa sổ.

Ngoài kia, thành phố lên đèn.

Những ánh sáng nối nhau trải dài đến tận chân trời.

Tôi bỗng nhớ đến ngày mình đứng ngoài phòng bao, tay cầm ly r/ư/ợ/u, nghe Trì Ngộ nói:

“Nam Nhứ, đừng trẻ con nữa.”

Khi đó tôi từng đau đến mức tưởng như không thở nổi.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi lại muốn cảm ơn khoảnh khắc ấy.

Nếu không có ly r/ư/ợ/u đó.

Nếu không có câu nói đó.

Nếu không có sự tuyệt vọng đến tận cùng đó.

Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục tự lừa mình.

Tiếp tục nói với bản thân rằng anh yêu tôi, chỉ là quá bận.

Tiếp tục đứng sau anh thêm bảy năm, mười bảy năm, thậm chí cả đời.

May mà tôi tỉnh lại.

May mà tôi rời đi.

May mà cuối cùng tôi hiểu ra.

Một người phụ nữ không cần đợi ai đưa mình đến Kenya.

Không cần đợi ai cho mình vị trí.

Không cần đợi ai thừa nhận công lao của mình.

Càng không cần dùng m/a/n/g th/a/i, hôn nhân hay tình yêu để đổi lấy sự thương hại.

Tôi là Hứa Nam Nhứ.

Tôi từng yêu sai người.

Nhưng tôi chưa từng sống sai đời mình.

Sau này, tôi có con gái.

Có sự nghiệp.

Có tự do.

Có một khoảng trời rộng lớn do chính tay tôi giành lại.

Còn Trì Ngộ, Bạch Thi Thi, Tri Ngộ của quá khứ.

Tất cả đều trở thành bụi mờ phía sau.

Gió vừa thổi qua.

Là tan.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...