20px

“Không đi nữa.”

Ta hận không thể đeo lên mặt một lớp vỏ cứng.

Chỉ sợ Bùi Chiêu Nhiên phát hiện những ý nghĩ ngu ngốc của mình.

Ta phải nhớ.

Phải giữ tỉnh táo.

Mặc kệ hiện giờ hắn nghĩ gì.

Là thật lòng giúp người quen cũ.

Hay cảm thấy dây dưa với một sủng phi xinh đẹp là chuyện đáng đắc ý.

Hắn từng nói không thích ta.

Từ trước đến nay đều không thích.

Ta không thể phạm cùng một sai lầm lần nữa.

Đem trái tim dâng ra.

Rồi lại bị hắn làm tổn thương thêm một lần.

Như thế quá ngốc.

Hoa Châu không biết tâm sự của ta.

Ngạc nhiên hỏi:

“Vậy sau này phải làm sao?”

Ta buột miệng đáp để che giấu:

“Thiên hạ thiếu gì nam nhân.”

“Cùng lắm thì tìm người khác giúp thôi.”

Nợ nhiều không sợ.

Đúng lúc ấy.

Chuỗi Phật châu vang lên một tiếng “rắc”.

Ta quay đầu nhìn.

Bùi Chiêu Nhiên đang đứng đó.

Lần này hắn không hề cúi mắt tránh đi.

Cũng chẳng buồn che giấu chuyện mình nghe lén.

Sắc mặt lạnh ngắt.

“Có việc gì sao?”

Ta nhỏ giọng hỏi.

Vừa nghe thấy giọng mình.

Lại âm thầm mắng bản thân.

Tự dưng chột dạ cái gì chứ?

Bùi Chiêu Nhiên vậy mà lại cười.

Đôi mắt lạnh lùng.

Khóe môi nhếch lên.

Hắn vốn rất ít cười.

Mỗi lần cười.

Bên má sẽ hiện ra lúm đồng tiền cực sâu.

Nốt chu sa giữa mi tâm.

Nốt ruồi nơi khóe mắt.

Càng khiến gương mặt ấy mang vẻ tà khí mê người.

“Có.”

Hắn bình thản đáp.

“Nương nương đã cho rằng ta là công cụ dùng xong liền vứt.”

“Vậy trước khi vứt bỏ.

“Xin hãy nói cho ta biết.”

“Rốt cuộc dùng ở chỗ nào không vừa ý.”

“Để kẻ bị bỏ như ta.”

“Cũng được bỏ cho rõ ràng.”

Ta cứ cảm thấy chữ “bỏ” hắn nói.

Nghe chẳng khác nào chữ “giận”.

Hoa Châu thấy tình hình không ổn.

Lập tức biết điều chuồn mất.

Còn ta vừa nuốt nước bọt.

Định mở miệng.

Lại bị Bùi Chiêu Nhiên ngắt lời.

“Nếu nương nương muốn giải thích.”

“Xin tới điện của ta.”

“Chiêu Nhiên ngu độn.”

“E rằng cần người giải thích cặn kẽ một chút mới hiểu.”

Ta cẩn thận quan sát thần sắc hắn.

Trông vẫn bình tĩnh như thường.

Quả nhiên.

Hắn vốn chẳng thích ta.

Vậy nên ta đ.á.n.h bạo đi theo.

Nhưng ta đã sai.

Sai vô cùng.

Vào trong phòng.

Bùi Chiêu Nhiên tháo chuỗi Phật châu xuống.

Cởi ngoại bào.

Bỏ cả mũ xuống.

Sau đó.

Hắn lấy ra một đống chân dung của đám thị vệ canh lăng.

Ngọn nến lay động.

Ta tâm thần rối loạn.

Bùi Chiêu Nhiên lại thong thả giới thiệu từng người.

Đôi mắt đen sâu thẳm như yêu ma.

“Người này cao tám thước.”

“Mắt tròn đầu báo.”

“Có hợp ý nương nương không?”

Hắn cố ý giơ bức họa lên cạnh mặt mình.

Rồi cười lạnh.

“Nương nương.”

“Người không nhìn thì sao biết có hợp mắt mình hay không?”

Ta đành quay đầu.

Hắn đẹp đến mức quá đáng.

Hoàn toàn không cùng một thế giới với người trong tranh.

Ta chỉ có thể chăm chăm nhìn dòng chữ nhỏ trên tờ giấy.

Không dám chuyển mắt.

Cố nhịn đến mức mồ hôi to bằng hạt đậu chảy xuống thái dương.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...