Đúng lúc đó, ngọc bội trước ngực tôi nóng lên.
Giọng sư phụ vang lên, rõ ràng hơn tất cả những lần trước.
“Noãn Noãn.”
Tôi lập tức ngẩng đầu. “Sư phụ!”
Bên kia im lặng vài giây, rồi giọng ông truyền tới đứt quãng: “Quỷ Môn Quan có người đang chờ con. Đừng tin người đầu tiên gặp. Đừng ăn bất cứ thứ gì ở đó. Đừng để người khác biết con có mệnh đăng. Và…”
Giọng nói đột nhiên méo đi.
Tôi vội gọi: “Sư phụ?”
Lần này không còn trả lời.
Ngọc bội lạnh ngắt trở lại.
Nhưng tôi nghe rõ rồi.
Mệnh đăng.
Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe thấy từ này.
Ở Thanh Hà, ở Vân Đỉnh, những kẻ của Vô Sinh Môn từng nhắc tới chuyện tôi không chỉ là huyết mạch Tần gia.
Bây giờ sư phụ cũng nói.
Đừng để người khác biết con có mệnh đăng.
Tôi cúi đầu nhìn ngọc bội.
Anh cả thấp giọng hỏi: “Sư phụ nói gì?”
Tôi không giấu.
Tôi kể lại toàn bộ.
Anh ba lập tức ghi lại. “Người đầu tiên gặp, không ăn đồ, che giấu mệnh đăng. Ba quy tắc tạm thời.”
Anh hai nuốt nước bọt. “Vậy người đầu tiên gặp là ai?”
Không ai biết.
Nhưng chúng tôi rất nhanh sẽ biết.
Tôi hít sâu một hơi, ôm chuông đồng bước về phía cánh cửa.
Trước khi vào, tôi quay đầu nhìn ba mẹ.
Mẹ mỉm cười với tôi, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống.
Ba nhìn tôi, giọng trầm ổn: “Noãn Noãn, về nhà.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
“Con sẽ về.”
Sau đó tôi bước qua Quỷ Môn Quan.
5
Khoảnh khắc bước qua cánh cửa, tôi cảm giác như mình rơi vào một dòng sông lạnh buốt.
Không có nước.
Nhưng âm khí đặc đến mức gần như có hình dạng. Nó lướt qua mặt, qua cổ, qua cổ tay tôi, giống như vô số bàn tay nhỏ lạnh lẽo đang thử kéo tôi lại. Tiểu Bạch lập tức gầm lên, yêu khí trắng bạc tản ra quanh người, những bàn tay vô hình kia mới rụt về trong sương.
Anh hai hít sâu một hơi sau lưng tôi.
“Anh nói thật, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy khách sạn ma trước kia cũng khá thân thiện.”
Anh cả nắm cổ áo anh kéo lại. “Đừng lùi. Cửa phía sau biến mất rồi.”
Anh hai lập tức quay đầu.
Cánh cửa Quỷ Môn sau lưng quả nhiên đã không còn.
Phía sau chúng tôi chỉ có sương trắng mịt mù, không thấy Tần gia, không thấy sân nhà, không thấy ba mẹ.
Anh hai im lặng hai giây rồi nói: “Được. Không có đường lui. Rất kích thích.”
Anh ba bật thiết bị định vị.
Màn hình nhấp nháy vài cái rồi hiện ra một đường nhiễu dài.
“Không có tín hiệu, không có phương hướng bình thường. La bàn cũng loạn.”
Tôi lấy tấm bản đồ ra.
Điểm đỏ đại diện cho chúng tôi đang xuất hiện ở đầu con đường đầu tiên.
Bản đồ hữu dụng.
Điều này vừa tốt vừa không tốt.
Tốt là chúng tôi có đường đi.
Không tốt là người đưa bản đồ có thể biết chúng tôi đang ở đâu.
Sương mù dần tan.
Một con đường cổ hiện ra trước mắt.
Con đường rộng tới mấy chục mét, lát đá xanh, hai bên treo đầy đèn lồng đỏ. Dưới ánh đèn đỏ là những gian hàng san sát nhau, náo nhiệt tới mức giống phiên chợ tết. Có tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười, tiếng khóc, tiếng chuông đồng, tiếng xe gỗ lăn trên mặt đường.
Nhưng tất cả đều không phải người sống.
Có quỷ chỉ còn nửa thân trên đang bò qua đường.
Có quỷ ôm cái đầu của mình đi mua vải.
Có quỷ mặc vest, cổ vẫn còn dây thừng, đang ngồi uống trà.
Có quỷ cụt tay đứng trước quầy đồ ăn, hỏi có bán tay trái mới không.
Anh hai bám chặt tay anh cả.
“Noãn Noãn, em thấy không?”
Tôi gật đầu.
“Thấy.”
“Em không sợ sao?”
“Cũng hơi hơi.”
Anh hai nhìn tôi, như được an ủi. “Thật hả?”
Tôi gật đầu. “Nhưng nhìn nhiều sẽ quen.”
Anh hai: “…”
Anh có vẻ không muốn quen lắm.
Chúng tôi đi vào con phố.
Ngay khi bước lên phiến đá xanh đầu tiên, tất cả quỷ trên đường đồng loạt quay đầu nhìn chúng tôi.
Không khí náo nhiệt lập tức yên tĩnh.
Hàng trăm ánh mắt âm u rơi lên người chúng tôi.
Tôi biết vì sao.
Chúng ngửi thấy mùi người sống.
Trong Quỷ Môn Quan, người sống giống như một miếng thịt nóng đặt giữa bầy sói đói.
Anh cả đứng chắn bên trái tôi.
Anh hai đứng bên phải tôi, dù tay vẫn cầm gậy đánh chó của ông cố nhưng sắc mặt đã trắng hơn giấy.
Anh ba thì cúi đầu quan sát. “Có phản ứng rõ ràng với dương khí. Chúng biết chúng ta còn sống.”
Một quỷ bán hàng gần nhất cười khằng khặc.
Đó là một bà lão không có mắt, trước mặt đặt đầy quả cầu thủy tinh. Trong mỗi quả cầu đều có hình ảnh khác nhau: một cô gái đang cười, một cậu bé chạy dưới mưa, một đôi vợ chồng già ngồi ăn cơm, một người mẹ bế con.
Bà lão vẫy tay với tôi. “Cô bé, mua ký ức không? Ký ức đẹp lắm. Ký ức mẹ ru ngủ, ký ức cha cõng trên lưng, ký ức lần đầu ăn kẹo hồ lô. Chỉ cần một năm tuổi thọ thôi.”
Tôi nhìn những quả cầu.
Bên trong đúng là ký ức.
Nhưng không phải ký ức thật.
Tôi thấy trên mỗi quả cầu đều có một lớp sương đen rất mỏng. Người mua ký ức giả sẽ dần quên ký ức thật của mình, cuối cùng chỉ còn thứ bà ta bán cho.
Tôi lắc đầu. “Không mua. Ký ức của con tốt hơn.”
Chaporia
Bình Luận (0)