Đĩa Khoai Tây/Chương 5C. 5
20px

Bà lão không mắt cứng mặt.

Anh hai ở bên cạnh lập tức nhỏ giọng: “Noãn Noãn, nói hay lắm. Nhà mình có rất nhiều ký ức tốt, không cần hàng giả.”

Bà lão nghe thấy hai chữ hàng giả, gương mặt lập tức vặn vẹo. Nhưng Tiểu Bạch chỉ liếc bà ta một cái, bà ta lại rụt về sau quầy, không dám làm gì.

Đi thêm một đoạn, chúng tôi thấy gian hàng bán tuổi thọ.

Người bán là một thanh niên mặt trắng bệch, trên cổ đeo bàn tính bằng xương. Trên bảng gỗ trước mặt viết rõ ràng:

Một năm tuổi thọ, đổi mười triệu tiền âm.

Mười năm tuổi thọ, đổi một lần gặp người chết.

Năm mươi năm tuổi thọ, đổi một cơ hội hồi sinh.

Có một con quỷ trung niên đang mặc cả trước quầy.

“Ta chỉ muốn gặp con trai ta một lần. Năm năm được không?”

Người bán cười lạnh: “Gặp người sống trong mơ một lần, mười năm. Không mặc cả.”

Con quỷ trung niên khóc lóc cầu xin, nhưng người bán không hề động lòng.

Tôi nhìn cảnh ấy, trong lòng hơi khó chịu.

Quỷ Môn Quan không chỉ bán thứ người ta muốn.

Nó bán nỗi tiếc nuối.

Người còn tiếc nuối càng sâu, càng dễ bị moi sạch.

Anh cả nhìn thấy ánh mắt tôi, thấp giọng nói: “Không thể cứu hết.”

Tôi gật đầu. “Con biết.”

Nhưng biết không có nghĩa là không khó chịu.

Đúng lúc này, Tiểu Hồ trong lòng tôi bỗng dựng lông.

Tôi ngẩng đầu.

Phía trước con phố, giữa nơi đông quỷ nhất, có một chiếc bàn gỗ đặt đơn độc.

Trên bàn là một cái cân đồng.

Một bên cân đặt vàng.

Bên còn lại đặt một trái tim vẫn đang đập.

Sau bàn gỗ là một người đàn ông mặc trường bào đen.

Ông ta cúi đầu ghi gì đó vào sổ.

Quỷ qua lại hai bên đường đều né tránh chiếc bàn ấy, như thể đó là nơi không nên tới gần.

Tôi vừa nhìn thấy ông ta, ngọc bội trước ngực đã nóng lên.

Người đàn ông như cảm nhận được, chậm rãi ngẩng đầu.

Gương mặt ông ta rất bình thường.

Bình thường đến mức nhìn xong sẽ quên ngay.

Nhưng ánh mắt thì không.

Ánh mắt ấy giống một cái cân lạnh lẽo, đang cân xem chúng tôi đáng giá bao nhiêu.

Ông ta mỉm cười.

“Khách mới?”

Tôi im lặng.

Anh cả bước lên nửa bước, chắn trước tôi. “Ông là ai?”

Người đàn ông không trả lời anh, chỉ nhìn tôi.

“Tiểu tổ tông, Tần Huyền Cơ không dạy ngươi sao? Vào Quỷ Môn Quan, thấy bàn thuế thì phải nộp phí qua đường.”

Tôi nhớ lời sư phụ.

Đừng tin người đầu tiên gặp.

Đây có phải người đầu tiên không?

Tính ra bà lão bán ký ức là người đầu tiên nói chuyện với tôi. Nhưng người đàn ông này mới là kẻ đầu tiên chủ động gọi tên sư phụ.

Tôi hỏi: “Ông quen sư phụ con?”

Người đàn ông cười.

“Cả Quỷ Môn Quan đều quen hắn.”

“Vì sao?”

“Vì hắn từng nợ nơi này một khoản rất lớn.”

Anh hai lập tức nhỏ giọng: “Sư phụ em còn vay nợ âm phủ hả?”

Tôi quay đầu nhìn anh.

Anh lập tức ngậm miệng.

Người đàn ông áo đen đặt bút xuống, ngón tay gõ nhẹ lên cái cân trước mặt. Trái tim ở một bên cân đập nhanh hơn, máu đen nhỏ xuống mặt bàn, nhưng không rơi xuống đất.

“Muốn tìm Tần Huyền Cơ, phải nộp thuế. Muốn đi qua phố này, cũng phải nộp thuế. Người chết nộp âm tiền, người sống nộp dương thọ. Các ngươi có bốn người sống, tính rẻ một chút, mỗi người mười năm.”

Anh hai suýt nhảy dựng. “Mười năm? Sao ông không đi cướp?”

Người đàn ông mỉm cười. “Cướp không có quy tắc. Ta thu thuế có quy tắc.”

Anh ba đẩy kính. “Quy tắc do ai đặt?”

Nụ cười của người đàn ông nhạt đi một chút.

Ông ta nhìn anh ba, ánh mắt như đang đánh giá một món hàng hiếm. “Người sống tới Quỷ Môn Quan thường chỉ biết sợ. Ngươi lại hỏi quy tắc. Thú vị.”

Anh ba bình tĩnh đáp: “Không hiểu quy tắc thì dễ bị lừa.”

Tôi gật đầu. “Đúng.”

Người đàn ông áo đen nhìn tôi, bỗng bật cười.

“Quả nhiên là đồ đệ Tần Huyền Cơ. Được, ta cho ngươi một cơ hội. Không nộp mười năm dương thọ cũng được. Trả lời một câu hỏi của ta.”

Anh cả lập tức nói: “Không trả lời.”

Tôi cũng lắc đầu. “Không trả lời.”

Người đàn ông khựng lại.

Có lẽ ông ta không ngờ chúng tôi từ chối nhanh như vậy.

Tôi nghiêm túc nói: “Sư phụ bảo không tin người đầu tiên gặp. Ông rất giống người đầu tiên không nên tin.”

Anh hai ở bên cạnh nhỏ giọng: “Noãn Noãn, em nói thẳng vậy có sao không?”

Tôi nhìn người đàn ông áo đen.

Ông ta không tức giận.

Ngược lại cười càng sâu.

“Thông minh. Nhưng chỉ thông minh thôi thì chưa đủ.”

Ông ta giơ tay.

Cái cân trên bàn bỗng tự động nghiêng xuống.

Trái tim ở một bên cân đập mạnh.

Cùng lúc đó, cả con phố Quỷ Môn Quan vang lên tiếng chuông.

Keng.

Keng.

Keng.

Tất cả quỷ hồn hai bên đường đồng loạt cúi đầu.

Người đàn ông áo đen cũng đứng dậy, thu lại vẻ cười đùa.

Anh cả thấp giọng hỏi: “Chuyện gì?”

Người đàn ông nhìn về cuối phố, giọng lần đầu tiên có chút kiêng kỵ.

“Thuế Quan tới.”

Tôi nhìn theo hướng ông ta nhìn.

Sương mù cuối phố tách ra.

Một cỗ xe màu đen chậm rãi xuất hiện.

Xe không có ngựa.

Nhưng vẫn tự lăn trên mặt đá xanh.

Trên xe treo một lá cờ trắng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...