Đĩa Khoai Tây/Chương 6C. 6
20px

Trên cờ viết bốn chữ.

Thu thuế dương thọ.

Anh hai hít sâu một hơi. “Sao âm phủ cũng có cấp trên xuống kiểm tra vậy?”

Không ai trả lời anh.

Vì cỗ xe đen đã dừng lại trước mặt chúng tôi.

Cửa xe mở ra.

Một bàn tay trắng bệch đưa ra ngoài.

Trên mu bàn tay có một con mắt nhắm nghiền.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bàn tay đó, tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Bởi vì nó giống hệt bàn tay từng xuất hiện sau cánh cửa đen ở khách sạn Vân Đỉnh.

Con mắt trên mu bàn tay khẽ động.

Sắp mở ra.

Tôi lập tức hét khẽ: “Đừng nhìn!”

Anh cả phản ứng nhanh nhất, đưa tay che mắt tôi.

Anh hai tự bịt mắt mình.

Anh ba cúi đầu, chỉ nhìn màn hình thiết bị.

Tiểu Bạch chắn trước chúng tôi, phát ra tiếng gầm trầm thấp.

Con mắt kia chậm rãi mở ra.

Một giọng nói trẻ tuổi vang lên từ trong xe.

“Khách sống?”

Người đàn ông áo đen cúi đầu.

“Bẩm Thuế Quan, bốn người sống, một hổ linh, một hồ yêu. Đến tìm Tần Huyền Cơ.”

Trong xe yên lặng một lát.

Sau đó, giọng nói kia bật cười.

“Ồ.”

“Đồ đệ của Tần Huyền Cơ tới rồi.”

6

Câu “đồ đệ của Tần Huyền Cơ tới rồi” vừa vang lên, cả con phố Quỷ Môn Quan lập tức yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Những quỷ hồn vừa cúi đầu tránh né cỗ xe đen lúc nãy giờ càng rụt sâu hơn vào hai bên đường. Có kẻ chui hẳn xuống dưới quầy hàng, có kẻ kéo mũ che kín mặt, có kẻ run đến mức tiền giấy trong tay rơi đầy đất cũng không dám nhặt.

Tôi bị anh cả che mắt, nhưng vẫn cảm nhận được con mắt trên mu bàn tay kia đang nhìn về phía chúng tôi.

Nó không giống ánh mắt của quỷ bình thường.

Quỷ bình thường nhìn người sống bằng đói khát, oán hận hoặc tham lam.

Còn ánh mắt kia lại giống một cái cân.

Nó đang cân đo chúng tôi.

Cân tuổi thọ, cân vận khí, cân mệnh cách, cân giá trị.

Tôi không thích cảm giác đó.

Tôi giơ tay kéo tay anh cả xuống một chút, nhưng không nhìn thẳng vào bàn tay kia, chỉ nhìn mép áo trắng lộ ra từ trong xe.

Người trong xe chậm rãi bước xuống.

Đầu tiên là một đôi giày trắng không dính bụi.

Sau đó là vạt áo dài màu trắng.

Cuối cùng là một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Hắn trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, tóc đen dài buộc lỏng sau lưng, gương mặt đẹp đến mức không giống người sống. Làn da trắng lạnh, môi nhạt màu, đôi mắt rất đen. Nếu chỉ nhìn gương mặt, hắn giống một thư sinh tao nhã trong tranh cổ. Nhưng trên mu bàn tay phải của hắn lại có một con mắt đã mở.

Con mắt ấy không có lòng trắng, cũng không có đồng tử.

Chỉ có một vòng xoáy đen sâu hun hút.

Tôi chỉ liếc qua một cái đã lập tức dời mắt.

Không được nhìn.

Sư phụ đã nhắc.

Anh hai rõ ràng cũng rất muốn tò mò, nhưng anh tự dùng tay che mắt mình, miệng lẩm bẩm: “Không nhìn, không nhìn, không nhìn. Người đẹp âm phủ cũng không nhìn.”

Anh cả lạnh giọng: “Im lặng.”

Anh hai lập tức im.

Người đàn ông áo trắng nghe thấy, khẽ cười một tiếng. “Tần gia đúng là thú vị. Người sống vào Quỷ Môn Quan mà còn có tâm trạng đùa.”

Anh ba cúi đầu nhìn thiết bị trong tay. Màn hình đã nhiễu hoàn toàn, những đường sóng trắng đen nhảy loạn. Anh thấp giọng nói: “Dao động âm khí của hắn cao hơn Bạch Nhan.”

Tôi nghe thấy.

Anh cả cũng nghe thấy.

Người đàn ông áo trắng đương nhiên cũng nghe thấy.

Hắn nhìn sang anh ba, trên mặt vẫn mang nụ cười nhạt. “So ta với Bạch Nhan? Nàng ta nghe được chắc sẽ không vui. Dù sao nàng ta ghét nhất là bị người khác nói mình yếu hơn ta.”

Tôi ngẩng đầu, tránh con mắt trên tay hắn, chỉ nhìn cằm hắn.

“Ngươi là Quỷ Chủ thứ hai?”

Người đàn ông áo trắng cúi đầu nhìn tôi.

“Đúng. Bọn họ gọi ta là Thuế Quan.”

Anh hai không nhịn được nhỏ giọng nói: “Tên này nghe như nhân viên cục thuế.”

Thuế Quan liếc anh.

Anh hai lập tức ngậm miệng, nhưng vẫn nhỏ giọng bổ sung với tôi: “Anh không cố ý.”

Tôi gật đầu.

“Con biết.”

Thuế Quan không tức giận. Hắn có vẻ rất thích nhìn người sống giãy giụa trong quy tắc của mình hơn là nổi giận vì vài câu nói.

Hắn bước tới chiếc bàn có cái cân đồng, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn. Người đàn ông áo đen lúc nãy lập tức lùi sang một bên, cúi đầu cung kính như cấp dưới gặp chủ nhân.

Thuế Quan ngồi xuống sau bàn.

Cái cân đồng tự xoay về phía chúng tôi.

Một bên cân vẫn là vàng.

Một bên cân vẫn là trái tim đang đập.

Nhưng lần này, trái tim kia đập rất chậm.

Từng nhịp.

Từng nhịp.

Giống như đang chờ người trả giá.

Thuế Quan chống cằm nhìn tôi, giọng ôn hòa: “Tiểu tổ tông, vào Quỷ Môn Quan thì phải tuân theo quy tắc của Quỷ Môn Quan. Các ngươi là người sống, đi qua phố thuế của ta, theo lý phải nộp dương thọ.”

Anh cả hỏi: “Bao nhiêu?”

Thuế Quan giơ một ngón tay.

“Một người mười năm. Bốn người sống, bốn mươi năm. Hổ linh và hồ yêu không tính người, nhưng muốn đi qua cũng phải nộp lệ phí. Mỗi con ba trăm năm tu hành.”

Tiểu Hồ lập tức xù lông, phát ra tiếng kêu giận dữ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...