Đĩa Khoai Tây/Chương 10C. 10
20px

Tôi ôm chuông đồng, đi tới trước một bước.

“Nghe chưa?”

Nó nhìn tôi, ánh mắt trở nên âm độc.

Tôi nói: “Ta không đổi.”

Chuông đồng vang lên.

Leng keng.

Căn phòng trắng nứt toác.

Tất cả mệnh thai đồng loạt hét lên.

Tôi không đánh chúng tan.

Tôi lắc chuông dẫn hồn.

“Những đường mệnh chưa từng sống, không nên bị người khác nuôi thành oán. Nếu các ngươi muốn đi, ta tiễn. Nếu các ngươi muốn hại người, ta đánh.”

Tiếng chuông lan ra.

Một vài mệnh thai trong nôi dần yên tĩnh lại.

Chúng vốn không nên có oán sâu như vậy.

Là Lầu Đổi Mệnh ngày ngày cho chúng nghe tiếc nuối, nghe bất mãn, nghe lòng tham của người sống, mới khiến chúng nghĩ rằng mình bị cướp mất tất cả.

Mệnh thai anh cả nhìn tôi rất lâu.

Ánh mắt oán độc dần nhạt đi một chút.

Nó hỏi: “Nếu ta đi, ta sẽ tới đâu?”

Tôi lắc đầu. “Ta không biết.”

Nó im lặng.

Tôi nói thật: “Nhưng ít nhất không phải ở đây.”

Câu này khiến nó ngẩn ra.

Rất lâu sau, nó quay đầu nhìn chiếc nôi của mình.

Trên nôi viết tên Tần Hoài Cẩn.

Nó bỗng cười rất khẽ.

“Ta ghét cái tên này.”

Tôi nói: “Vậy bỏ đi.”

Nó nhìn anh cả.

Anh cả cũng nhìn nó.

Cuối cùng, anh cả nói: “Ngươi không phải ta. Ngươi không cần mang tên ta.”

Mệnh thai ngẩn ra.

Sau đó thân thể nó hóa thành một luồng sáng mờ.

Chiếc thẻ gỗ trên nôi rơi xuống.

Tên Tần Hoài Cẩn biến mất.

Rồi mệnh thai anh hai.

Mệnh thai anh ba.

Rất nhiều mệnh thai lần lượt biến mất.

Chỉ còn mệnh thai có mặt tôi.

Nó nhìn tôi, cười lạnh.

“Ngươi tưởng như vậy là thắng sao? Ta khác chúng. Ta không phải đường mệnh bị bỏ.”

Tôi khựng lại.

Nó chậm rãi bò ra khỏi nôi.

Vệt đen trên trán nó càng lúc càng rõ.

“Ta là mệnh đăng bị tách ra của ngươi.”

Ngọc bội trước ngực tôi nóng rực.

Mệnh thai có mặt tôi nhìn tôi, giọng ngọt ngào mà lạnh lẽo.

“Tần Noãn Noãn, ngươi không phải một người hoàn chỉnh.”

“Có người đã giấu một nửa mệnh của ngươi trong Quỷ Môn Quan.”

“Ngươi đoán xem…”

“Ai giấu?”

8

Câu nói của mệnh thai khiến cả căn phòng trắng lập tức yên lặng.

Không còn tiếng khóc.

Không còn tiếng nôi rung.

Ngay cả những vết nứt trên tường cũng như đông cứng lại.

Tôi đứng đối diện nó, tay ôm chuông đồng, nhưng đầu ngón tay vô thức siết chặt hơn.

Từ lúc xuống núi tới giờ, tôi đã nghe rất nhiều người nói mình đặc biệt. Có người nói tôi là huyết mạch Tần gia. Có người nói tôi có công đức hộ thân. Có người nói tôi là mệnh đăng. Nhưng chưa ai nói thẳng với tôi rằng tôi không hoàn chỉnh.

Anh cả bước lên trước một bước, ánh mắt lạnh đi. “Ngươi nói lại lần nữa.”

Mệnh thai có mặt tôi nghiêng đầu nhìn anh, nụ cười rất giống tôi lúc làm nũng, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn xa lạ. Nó chớp mắt, giọng ngọt như kẹo: “Anh cả tức giận sao? Nhưng em đâu có nói dối. Tần Noãn Noãn vốn không nên chỉ có bấy nhiêu mệnh. Một nửa của nó bị giấu ở Quỷ Môn Quan, một nửa bị đưa lên Hắc Hổ Sơn. Nếu không phải vậy, các người tưởng một đứa trẻ vừa sinh ra bị ném cho cọp ăn mà vẫn sống được là nhờ may mắn à?”

Anh hai sắc mặt trắng bệch.

Anh ba lập tức cúi đầu kiểm tra thiết bị. Màn hình vẫn nhiễu, nhưng những đường sóng âm khí trong phòng đã thay đổi rõ ràng từ khi mệnh thai nhắc tới “một nửa mệnh”. Anh nói rất nhanh: “Noãn Noãn, đừng để nó dẫn cảm xúc. Nó đang cố kích hoạt thứ gì đó trong phòng.”

Tôi gật đầu.

Tôi biết.

Nhưng tôi cũng biết nó nói không hoàn toàn là giả.

Ngọc bội trước ngực tôi nóng đến mức gần như bỏng da. Sư phụ không lên tiếng, nhưng ngọc bội phản ứng mạnh như vậy nghĩa là chuyện này thật sự liên quan tới tôi.

Mệnh thai nhìn tôi chăm chú. “Sao không hỏi nữa? Ngươi không muốn biết ai giấu một nửa mệnh của mình sao? Không muốn biết vì sao Tần Huyền Cơ nhặt được ngươi đúng lúc như vậy sao? Không muốn biết vì sao Hắc Hổ Sơn nhiều thú dữ, nhưng con bạch hổ kia lại bảo vệ ngươi?”

Tiểu Bạch gầm lên.

Mệnh thai không sợ, ngược lại cười càng vui.

“Bởi vì tất cả đều được sắp xếp từ trước. Ngươi tưởng mình là tiểu tổ tông được Tần gia tìm về sao? Không. Ngươi là chìa khóa được đặt ở Tần gia. Tần Huyền Cơ nuôi ngươi lớn, không phải chỉ vì thương ngươi. Ông ta cần ngươi mở một cánh cửa.”

Tôi lắc chuông đồng.

Leng keng.

Tiếng chuông vang lên, căn phòng trắng rung mạnh. Mệnh thai bị tiếng chuông ép lùi nửa bước, nụ cười trên mặt cuối cùng cũng nhạt đi một chút.

Tôi nhìn nó, nói rất chậm: “Ngươi nói nhiều quá.”

Nó khựng lại.

Tôi tiếp tục: “Người xấu mỗi lần muốn dụ ta đều nói rất nhiều. Nhưng sư phụ nói, nói càng nhiều, càng chứng minh nó muốn ta tin. Ta không tin.”

Mệnh thai nhìn tôi.

Lần đầu tiên, trên gương mặt giống hệt tôi xuất hiện vẻ méo mó.

“Ngươi không muốn biết sự thật?”

“Tự ta sẽ hỏi sư phụ.” Tôi nâng chuông đồng lên. “Không cần nghe ngươi nói.”

Anh hai ở phía sau lập tức nhỏ giọng nói: “Noãn Noãn nói đúng. Phản diện nói sự thật kiểu gì cũng trộn độc.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...