Đĩa Khoai Tây/Chương 11C. 11
20px

Anh ba gật đầu. “Đặc biệt là trong môi trường có tính dẫn dụ tâm thần.”

Anh cả không nói gì, nhưng bàn tay đặt trên vai tôi rất vững.

Mệnh thai có mặt tôi bỗng bật cười lạnh. “Được. Không nghe thì không nghe. Nhưng ngươi đã bước vào Lầu Đổi Mệnh rồi. Tầng một hỏi một câu: nếu có một cơ hội trở thành một đứa trẻ bình thường, không cần bắt quỷ, không cần chịu trách nhiệm, không cần bị Vô Sinh Môn săn đuổi, ngươi có đổi không?”

Căn phòng trắng bỗng tối đi một chút.

Trên những chiếc nôi còn sót lại, từng tấm thẻ gỗ đồng loạt xoay về phía tôi.

Trên mỗi tấm thẻ đều hiện ra hai chữ:

Đổi không?

Tôi đứng yên.

Một cơn gió rất nhẹ thổi qua.

Trước mắt tôi hiện lên một hình ảnh.

Tần gia vào một buổi sáng bình thường. Mẹ đang buộc tóc cho tôi, ba ngồi đọc báo, anh cả chuẩn bị đi làm, anh hai than thở vì lịch quay quá dày, anh ba vừa uống cà phê vừa sửa máy tính. Tôi không cần cầm chuông đồng, không cần nhìn thấy quỷ, không cần nghe tiếng người chết khóc dưới sàn bệnh viện, không cần bước vào Quỷ Môn Quan.

Tôi chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi rưỡi bình thường.

Được cả nhà yêu thương.

Được đi học mẫu giáo.

Được ăn bánh.

Được ngủ rất ngon.

Hình ảnh ấy thật sự rất đẹp.

Đẹp đến mức tay tôi cầm chuông đồng khẽ run lên.

Mệnh thai nhìn thấy, giọng càng dịu hơn: “Chỉ cần đổi, ngươi sẽ không đau nữa. Tất cả những thứ đáng sợ sẽ do ta gánh. Ta vốn là một nửa mệnh đăng của ngươi. Ta thay ngươi sống cũng không có gì sai.”

Anh hai vừa định nói, anh cả đã giơ tay ngăn lại.

Không ai thay tôi trả lời.

Bởi vì đây là câu hỏi của tôi.

Tôi nhìn hình ảnh Tần gia bình yên kia rất lâu.

Sau đó cúi đầu nhìn chuông đồng trong tay.

Nếu tôi không nhìn thấy quỷ, vậy ông cố có thể đã bị đổi thọ.

Anh hai có thể đã chết trong biệt thự quỷ.

Ông nội có thể bị quỷ khế Tây Cảng hút cạn.

Mẹ có thể rơi vào tâm ma ở Bệnh viện Nhân Ái.

Những đứa trẻ ở Thanh Hà sẽ còn bị nhốt dưới giếng.

Anh cả sẽ bị Bạch Nhan dùng làm vật dẫn chủ vận.

Tôi không thích nguy hiểm.

Tôi cũng muốn ngủ ngon.

Nhưng nếu tôi không nhìn thấy, những thứ kia không phải sẽ biến mất.

Chỉ là tôi không biết mà thôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn mệnh thai.

“Không đổi.”

Nụ cười của nó biến mất.

Tôi nói tiếp: “Ta cũng muốn làm trẻ con bình thường. Nhưng nếu đổi bằng cách để người khác thay ta gánh, vậy không cần.”

“Ngươi ngu quá.” Nó nhìn tôi bằng ánh mắt gần như thương hại. “Ngươi mới bốn tuổi rưỡi. Ngươi tưởng mình chịu được bao lâu?”

Tôi suy nghĩ rồi đáp: “Chịu không được thì khóc.

Mệnh thai: “…”

Anh hai suýt bật cười.

Tôi nói rất nghiêm túc: “Khóc xong lại đánh.”

Anh cả cúi đầu ho nhẹ một tiếng.

Anh ba quay mặt đi.

Tiểu Hồ trên vai tôi kêu một tiếng rất đắc ý.

Mệnh thai hoàn toàn bị chọc giận.

Nó giơ tay, căn phòng trắng lập tức vỡ vụn như gương. Tất cả những chiếc nôi còn lại đồng loạt nổ tung, vô số sợi chỉ đen từ trong nôi bắn ra, quấn về phía cổ tay tôi.

“Ngươi không đổi cũng phải đổi! Lầu Đổi Mệnh chưa từng để mệnh đăng rời đi nguyên vẹn. Một nửa mệnh của ngươi ở đây, ngươi bước vào rồi thì đừng mong đi!”

Tiểu Bạch lao lên trước.

Móng vuốt trắng bạc xé nát mấy chục sợi chỉ đen, nhưng sợi chỉ quá nhiều. Tiểu Hồ phun lửa xanh, đốt cháy một mảng, nhưng rất nhanh lại có sợi chỉ mới từ dưới sàn chui ra.

Anh cả một tay bế tôi lên, lùi về sau.

Anh hai vung gậy đánh chó của ông cố, không ngờ cây gậy thật sự có tác dụng. Gậy quét qua, mấy sợi chỉ đen lập tức bị đánh bật ra, phát ra tiếng kêu thê lương. Anh hai sửng sốt một chút, sau đó khí thế tăng vọt.

“Ông cố không lừa mình! Noãn Noãn, anh chặn bên phải!”

Anh ba ném bột phát sáng xuống sàn.

Những đường chỉ đen ẩn dưới nền lập tức hiện ra hình dạng. Anh nói rất nhanh: “Trung tâm ở dưới chiếc nôi của mệnh thai Noãn Noãn. Cắt lõi đó!”

Tôi nhìn về phía chiếc nôi cuối cùng.

Quả nhiên, dưới nôi có một vòng trận rất nhỏ, hình dạng giống ngọn đèn.

Mệnh đăng.

Tôi lấy kéo đồng ra, nhưng mệnh thai đã đứng chắn trước chiếc nôi. Gương mặt nó giống hệt tôi, nhưng ánh mắt tràn đầy oán hận.

“Ngươi cắt nó, ngươi sẽ mất một nửa mệnh thật sự. Ngươi không sợ sao?”

Tôi nhìn nó.

Nói thật, tôi sợ.

Nhưng tôi không tin nó.

Tôi càng không tin Lầu Đổi Mệnh.

Nếu thứ dưới nôi thật sự là một nửa mệnh của tôi, vậy càng không thể để nó ở đây bị người ta nuôi thành quái vật.

Tôi giơ kéo đồng.

“Tiểu Bạch.”

Bạch hổ hiểu ý, lao thẳng vào mệnh thai. Mệnh thai cười lạnh, thân thể tách thành vô số đốm sáng đen muốn né đi. Nhưng ngay lúc đó, anh cả ném đồng tiền cổ ra. Đồng tiền xoay trên không trung, ánh đỏ bao phủ xuống, ép những đốm sáng kia tụ lại trong một nhịp.

Chỉ một nhịp.

Nhưng đủ rồi.

Tôi ném kéo đồng.

Kéo cắt thẳng vào trận mệnh đăng dưới nôi.

Rắc.

Một tiếng nứt rất nhỏ vang lên.

Cả Lầu Đổi Mệnh bỗng rung chuyển.

Mệnh thai có mặt tôi hét lên, thân thể nó bị một luồng ánh sáng vàng nhạt kéo khỏi bóng đen. Trên trán nó, vệt đen nứt ra, lộ ra một điểm sáng rất nhỏ bên trong.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...