Điểm sáng ấy bay về phía tôi.
Tôi không kịp tránh.
Nó chui thẳng vào ngọc bội trước ngực tôi.
Ngọc bội nóng rực.
Trong đầu tôi bỗng vang lên một tiếng chuông rất xa.
Sau đó, tôi nhìn thấy một cảnh tượng.
Một đêm mưa bốn năm rưỡi trước.
Tôi vừa sinh ra.
Một người phụ nữ áo đen bế tôi rời khỏi phòng sinh.
Phía sau bà ta có một người đàn ông mặc áo trắng, trên tay cầm một ngọn đèn nhỏ.
Ông ta cúi xuống nhìn tôi.
“Đứa trẻ này có mệnh đăng.”
“Không thể giết ngay.”
“Phải tách một nửa mệnh, giấu vào Quỷ Môn Quan.”
Người phụ nữ áo đen hỏi: “Một nửa còn lại thì sao?”
Người đàn ông áo trắng cười.
“Ném lên Hắc Hổ Sơn.”
“Nếu nó chết, mệnh đăng tắt.”
“Nếu nó sống…”
“Vậy chứng minh Tần Huyền Cơ nhất định sẽ tới cứu nó.”
Hình ảnh vỡ tan.
Tôi mở mắt.
Cả người lạnh buốt.
Anh cả lập tức ôm chặt tôi. “Noãn Noãn?”
Tôi nhìn căn phòng trắng đang sụp đổ.
Mệnh thai có mặt tôi đã biến mất.
Tầng một Lầu Đổi Mệnh xuất hiện một cầu thang dẫn lên trên.
Nhưng tôi vẫn còn nghe thấy câu nói kia vang bên tai.
Nếu nó sống, chứng minh Tần Huyền Cơ nhất định sẽ tới cứu nó.
Hóa ra từ lúc tôi bị ném lên Hắc Hổ Sơn.
Đã có người tính tới sư phụ.
Tôi siết chặt chuông đồng.
Anh hai lo lắng hỏi: “Noãn Noãn, em thấy gì?”
Tôi im lặng một lúc.
Sau đó đáp: “Con thấy người năm đó tách mệnh của con.”
Anh ba lập tức hỏi: “Biết là ai không?”
Tôi nhìn cầu thang tối om phía trước.
Trong đầu hiện lên áo trắng, bàn tay có mắt, nụ cười lạnh lẽo.
“Có thể là Thuế Quan.”
Căn phòng trắng hoàn toàn sụp xuống.
Tầng một qua.
Nhưng tôi biết, Lầu Đổi Mệnh mới chỉ vừa mở miệng.
Và Quỷ Môn Quan đang chờ tôi nhớ lại từng phần bị giấu đi.
9
Cầu thang dẫn lên tầng hai xuất hiện ở cuối căn phòng trắng.
Nó không dài, chỉ khoảng mười mấy bậc, nhưng mỗi bậc đều phủ một lớp tro đen rất mỏng. Khi tôi bước lên, dưới chân vang lên tiếng lạo xạo, giống như giẫm lên giấy tiền đã cháy vụn. Anh cả vẫn bế tôi, một tay giữ sau lưng tôi rất chặt. Tôi biết anh đang lo, bởi vì từ sau khi tôi nói người tách mệnh tôi có thể là Thuế Quan, anh không còn buông tôi xuống nữa.
Anh hai đi ngay phía sau, tay cầm gậy đánh chó của ông cố, vừa đi vừa nhìn quanh. Anh không nói nhiều như bình thường, nhưng mỗi khi cầu thang phát ra tiếng động lạ, tay anh lại siết chặt hơn.
Anh ba đi cuối cùng, thỉnh thoảng rải một ít bột phát sáng xuống bậc thang để đánh dấu đường. Nhưng bột vừa rơi xuống đã bị tro đen nuốt mất, chỉ để lại một vệt sáng rất mờ.
Anh ba thấp giọng nói: “Không lưu được dấu. Lầu này đang tự sửa đường.”
Anh cả hỏi: “Ý là không thể quay lại?”
“Có thể. Tầng một đã biến mất sau lưng rồi.”
Tôi quay đầu nhìn.
Phía dưới cầu thang vốn là căn phòng trắng, nhưng lúc này chỉ còn một khoảng tối đen. Không có nôi, không có mệnh thai, cũng không có cửa ra. Lầu Đổi Mệnh giống như một cái bụng khổng lồ, nuốt chúng tôi vào từng tầng một, không cho nhả ra.
Tiểu Hồ trên vai tôi bỗng kêu khẽ.
Tôi ngẩng đầu.
Tầng hai tới rồi.
Không giống tầng một trắng đến đáng sợ, tầng hai là một căn phòng đỏ.
Rất đỏ.
Tường đỏ, sàn đỏ, trần đỏ, rèm đỏ. Ở giữa phòng đặt một chiếc bàn trang điểm cổ, trên bàn có một chiếc gương đồng. Trước gương là một cô gái mặc áo cưới đỏ đang ngồi quay lưng về phía chúng tôi.
Tóc cô ấy rất dài, phủ xuống sau lưng như một tấm màn đen. Hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, trên cổ tay đeo vòng vàng, móng tay sơn đỏ tươi. Nếu không phải cả căn phòng âm lạnh đến mức thở ra sương trắng, cảnh này có lẽ sẽ giống một tân nương đang chờ xuất giá.
Anh hai lập tức lùi nửa bước. “Tầng này là cưới ma hả?”
Cô gái trước gương nghe thấy, chậm rãi quay đầu.
Gương mặt cô ấy rất đẹp.
Nhưng đôi mắt trống rỗng.
Không có lòng đen, không có lòng trắng, chỉ có hai lỗ máu đã khô. Cô ấy nhìn về phía chúng tôi bằng hai hốc mắt rỗng, sau đó nở một nụ cười rất nhẹ.
“Khách tới rồi.”
Giọng cô ấy rất êm, nhưng vang lên trong căn phòng đỏ lại khiến người ta lạnh gáy.
Tôi nhìn quanh.
Trên bốn bức tường treo rất nhiều bức chân dung. Trong mỗi bức tranh đều là một cô dâu mặc áo đỏ. Có người cúi đầu cười e lệ, có người ngồi khóc trước gương, có người bị trói tay, có người không có mặt. Dưới mỗi bức tranh đều viết một cái tên và một hàng chữ nhỏ.
Đổi tình lấy mệnh.
Tôi hiểu tầng này muốn đổi gì.
Anh cả cũng thấy dòng chữ kia, sắc mặt lạnh xuống.
Cô gái áo cưới đỏ đứng dậy, vạt áo dài kéo lê trên sàn, phát ra tiếng sột soạt như giấy bị kéo qua tro. Cô ấy đi về phía tôi, nhưng Tiểu Bạch lập tức chắn trước mặt.
Cô gái dừng lại, cười khẽ: “Đừng căng thẳng như vậy. Tầng hai không ăn trẻ con. Tầng hai chỉ hỏi một câu.”
Tôi hỏi: “Câu gì?”
Cô ấy nghiêng đầu, hai hốc mắt rỗng dừng trên người anh cả, rồi lại lướt qua anh hai, anh ba. Cuối cùng, cô ấy nhìn tôi.
“Nếu có thể đổi một người thân yêu nhất để cứu Tần Huyền Cơ, ngươi có đổi không?”
Chaporia
Bình Luận (0)