Đĩa Khoai Tây/Chương 18C. 18
20px

Đó là một ông lão mặc áo xám, mặt đầy nếp nhăn, lưng còng, tay chống gậy. Ông ta nhìn rất yếu, như một người sắp chết, nhưng đôi mắt lại sáng đến đáng sợ. Điều kỳ lạ là trên trán ông ta có một vết đen hình ngọn đèn.

Tôi nhìn ông ta. “Ông là người giữ tầng sáu?”

Ông lão áo xám cười khàn. “Đúng. Tầng sáu hỏi nợ.”

Anh hai lập tức nhíu mày. “Lại nợ? Sao ai trong Quỷ Môn Quan cũng đòi nợ vậy?”

Ông lão nhìn anh hai, nụ cười càng sâu. “Vì người sống thích thiếu nợ nhất. Nợ tình, nợ mạng, nợ lời hứa, nợ nhân quả. Chết rồi cũng không trả sạch.”

Anh cả bình tĩnh hỏi: “Ông muốn chúng tôi trả nợ gì?”

Ông lão không nhìn anh.

Ông ta nhìn tôi.

“Không phải các ngươi. Là Tần Huyền Cơ.”

Tôi siết chuông đồng. “Sư phụ nợ gì?”

Ông lão chậm rãi bước tới, chỉ vào chiếc đèn đồng trên bệ thờ.

“Năm mươi năm trước, hắn tới đây mượn một ngọn Mệnh Đăng. Hắn nói muốn cứu một đứa trẻ chưa ra đời. Nhưng Mệnh Đăng của Quỷ Môn Quan không cho không. Muốn mượn đèn, phải để lại vật thế chấp.”

Tôi nhìn chiếc đèn đồng.

Tim tôi đập rất nhanh.

“Vật thế chấp là gì?”

Ông lão cười.

“Một phần tự do của hắn.”

Không khí trong miếu lập tức lạnh xuống.

Tôi nhớ tới sư phụ sống trên Huyền Vân Sơn bốn trăm năm, không thể xuống núi. Nhớ tới việc thời gian trên núi trôi chậm, nhớ tới ông luôn nói nhân gian phiền phức, không xuống cũng tốt, nhưng mỗi lần nhìn về phía chân núi, ánh mắt lại rất xa.

Tôi bỗng hiểu.

Không phải sư phụ không thể xuống núi chỉ vì phong ấn Hắc Uyên.

Còn vì ông từng mượn Mệnh Đăng của Quỷ Môn Quan.

Anh cả trầm giọng hỏi: “Ông ấy mượn đèn để cứu Noãn Noãn?”

Ông lão áo xám nhìn anh cả, không trả lời ngay.

Rất lâu sau, ông ta mới nói: “Khi đứa trẻ có mệnh đăng bị tách mệnh, nếu không có đèn giữ hồn, nó sống không qua đêm đầu tiên. Tần Huyền Cơ biết có người muốn dùng đứa trẻ đó làm chìa khóa mở Hắc Uyên, nên hắn đánh vào Quỷ Môn Quan, cướp một phần đèn đi.”

Tôi khựng lại.

Cướp?

Không phải mượn?

Anh hai cũng nghe ra vấn đề. “Khoan, ông vừa nói mượn, giờ lại nói cướp?”

Ông lão áo xám cười lạnh. “Hắn nói là mượn, nhưng không trả. Với Quỷ Môn Quan, đó là cướp.”

Tôi lập tức phản bác: “Sư phụ không phải người quỵt nợ.”

Ông lão nhìn tôi. “Vậy hắn trả chưa?”

Tôi nghẹn lại.

Tôi không biết.

Ông lão phất tay áo.

Cảnh tượng trong miếu thay đổi.

Tôi nhìn thấy sư phụ năm mươi năm trước. Khi đó ông trông trẻ hơn rất nhiều, đạo bào xanh dính đầy máu đen, tay ôm một ngọn đèn nhỏ.

Phía sau ông là vô số quỷ sai đuổi theo, trên trời treo đầy đèn lồng đỏ, tiếng chuông Quỷ Môn Quan vang vọng khắp nơi.

Ông chạy tới căn miếu này, đặt ngọn đèn lên bệ thờ, dùng máu viết lên tấm vải vàng một hàng chữ.

“Đèn này mượn cho đứa trẻ Tần gia. Nợ do Tần Huyền Cơ trả.”

Sau đó, ông cắn đầu ngón tay, ấn dấu máu xuống.

Ngay khoảnh khắc dấu máu rơi xuống, xiềng xích đen từ trong hư không lao ra, xuyên qua vai ông.

Sư phụ chỉ nhíu mày.

Không kêu một tiếng.

Tôi nhìn cảnh ấy, mắt bỗng cay xè.

Ông lão áo xám nói: “Từ ngày đó, hắn không thể tự do rời Huyền Vân Sơn. Mỗi lần muốn can thiệp chuyện nhân gian, đều phải trả giá. Mỗi lần giúp ngươi, xiềng xích trên người hắn lại siết sâu hơn một phần.”

Tôi nhớ tới những lần sư phụ xuất thủ từ xa.

Ở Bệnh viện Nhân Ái.

Ở khách sạn Vân Đỉnh.

Ở Thanh Hà.

Mỗi lần ông chỉ xuất hiện rất ngắn.

Mỗi lần sau đó ngọc bội đều nứt thêm một chút.

Hóa ra không phải vì sư phụ bận.

Mà vì ông đau.

Tôi cúi đầu rất lâu.

Anh cả đặt tay lên vai tôi.

Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn ông lão áo xám. “Vậy tầng sáu muốn ta trả nợ thay sư phụ?”

Ông lão gật đầu. “Đúng. Muốn qua tầng sáu, trả món nợ Tần Huyền Cơ để lại.”

Anh hai lập tức hỏi: “Bao nhiêu?”

Ông lão nhìn tôi, nụ cười chậm rãi trở nên lạnh lẽo.

“Rất đơn giản. Trả lại Mệnh Đăng.”

Cả miếu yên tĩnh.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.

Trả lại Mệnh Đăng.

Tức là trả lại thứ đã giữ mạng tôi năm đó.

Anh cả lạnh giọng: “Không thể.”

Ông lão không nhìn anh. “Không trả cũng được. Vậy Tần Huyền Cơ tiếp tục bị nhốt. Vĩnh viễn không ra được.”

Anh hai tức giận: “Các ngươi đúng là không biết xấu hổ. Nợ do người lớn ghi, đòi đứa nhỏ trả?”

Ông lão cười lạnh: “Nhưng đứa nhỏ được cứu bằng đèn đó.”

Tôi nhìn chiếc đèn đồng trên bệ thờ.

Trong đầu vang lên rất nhiều âm thanh.

Mệnh thai tầng một nói tôi không hoàn chỉnh.

Sư phụ nói đừng để người khác biết tôi có mệnh đăng.

Thuế Quan biết tôi sẽ tới.

Quỷ Môn Quan muốn tôi tới.

Tất cả cuối cùng nối lại thành một đường.

Bọn chúng không chỉ muốn sư phụ.

Cũng không chỉ muốn chìa khóa.

Bọn chúng muốn Mệnh Đăng trong người tôi.

Tôi bỗng bật cười rất nhẹ.

Ông lão áo xám nhíu mày. “Ngươi cười gì?”

Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta. “Ông nói sai rồi.”

“Ta nói sai chỗ nào?”

“Đèn không phải của Quỷ Môn Quan nữa.”

Sắc mặt ông lão trầm xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...