Tôi nói tiếp: “Sư phụ mượn đèn cứu ta, nếu nợ thì chúng ta có thể trả bằng cách khác. Nhưng muốn lấy mạng ta để trả, không được.”
Ông lão cười lạnh: “Quỷ Môn Quan không nhận cách khác.”
Tôi ôm chuông đồng, bước lên trước.
“Vậy ta đổi chủ nợ.”
Ông lão sửng sốt.
Anh ba lập tức hiểu ý tôi, ánh mắt sáng lên. “Noãn Noãn, em muốn phá khế nợ?”
Tôi gật đầu.
Sư phụ từng dạy, nợ âm không phải không phá được. Chỉ cần chứng minh chủ nợ ban đầu không có tư cách đòi, hoặc khoản nợ đã bị kẻ thứ ba lợi dụng thay đổi điều kiện, khế nợ sẽ lung lay.
Quỷ Môn Quan năm đó cho sư phụ mượn đèn để cứu người. Nhưng bây giờ Vô Sinh Môn và Quỷ Chủ dùng khoản nợ này để ép tôi trả Mệnh Đăng, tức là đã đổi điều kiện từ “trả nợ” thành “đoạt mệnh”.
Đó không còn là nợ.
Là cướp.
Tôi lấy tấm vải vàng dưới đèn đồng ra.
Ông lão áo xám biến sắc, lập tức lao tới.
Tiểu Bạch gầm lên, chặn trước mặt ông ta.
Tôi mở vải vàng.
Trên đó đúng là có dấu máu của sư phụ.
Nhưng phía dưới dấu máu, còn có một hàng chữ rất nhỏ được viết sau này.
“Người giữ nợ: Thuế Quan.”
Tôi hiểu rồi.
Món nợ năm đó đã bị chuyển tới tay Thuế Quan.
Ông lão áo xám chỉ là người giữ tầng.
Người thật sự muốn lấy Mệnh Đăng của tôi là Thuế Quan.
Tôi cầm kéo đồng, cắt thẳng vào hàng chữ nhỏ kia.
Ông lão áo xám hét lên: “Không được!”
Kéo rơi xuống.
Rắc.
Hàng chữ “người giữ nợ: Thuế Quan” bị cắt đứt.
Cả căn miếu rung chuyển dữ dội.
Chiếc đèn đồng trên bệ thờ bỗng sáng lên một tia lửa rất nhỏ.
Ngọn lửa ấy không lạnh.
Mà ấm.
Giống ánh đèn sư phụ thắp trong đạo quán Hắc Hổ Sơn mỗi đêm tôi sợ tối.
Tôi nghe thấy giọng sư phụ rất khẽ vang lên.
“Noãn Noãn, giỏi.”
Chỉ hai chữ.
Nhưng đủ rồi.
Tôi cắn môi, không để mình khóc.
Ông lão áo xám bị ánh đèn chiếu vào, thân thể bắt đầu tan thành tro. Ông ta nhìn tôi, ánh mắt vừa sợ vừa không cam lòng.
“Ngươi phá nợ của Thuế Quan… hắn sẽ không tha cho ngươi…”
Tôi nhìn ông ta.
“Ta cũng không định tha cho hắn.”
Chiếc đèn đồng bùng sáng.
Căn miếu xám tan ra.
Cầu thang lên tầng bảy xuất hiện phía sau bệ thờ.
Tôi ôm tấm vải vàng đã bị cắt hàng chữ nhỏ, cất vào túi.
Tầng sáu qua.
Và tôi biết, tầng bảy sẽ gặp thứ sư phụ để lại.
14
Cầu thang lên tầng bảy rất yên tĩnh.
Không có tro.
Không có gương.
Không có đèn lồng.
Cũng không có tiếng khóc.
Nó yên tĩnh đến mức khiến người ta bất an.
Anh hai đi một lúc, cuối cùng không nhịn được nói nhỏ: “Mọi người có thấy không? Tầng này càng bình thường càng đáng sợ.”
Anh ba gật đầu. “Theo quy luật trước đó, tầng bảy là tầng cuối. Khả năng cao không đánh bằng ảo cảnh nhỏ nữa.”
Anh cả nhìn tôi. “Mệt không?”
Tôi lắc đầu.
Thật ra hơi mệt.
Từ tầng một tới tầng sáu, mỗi tầng đều hỏi một thứ trong lòng người. Nếu chỉ đánh quỷ, tôi có thể còn thấy dễ hơn. Nhưng Lầu Đổi Mệnh không chỉ đánh thân thể, nó luôn ép người ta lựa chọn. Đổi mệnh, đổi người thân, đổi ký ức, đổi thật giả, đổi người nhà, đổi nợ cũ.
Mỗi lần đều giống như đặt dao lên nơi mềm nhất trong lòng người.
Nhưng tôi không thể dừng lại.
Tầng bảy ở ngay phía trước.
Cầu thang kết thúc.
Trước mặt chúng tôi là một căn phòng rất nhỏ.
Nhỏ đến mức giống căn phòng ngủ ở đạo quán Hắc Hổ Sơn của tôi.
Một chiếc giường gỗ.
Một cái bàn cũ.
Một ngọn đèn dầu.
Một tấm đệm ngồi thiền.
Trên tường treo một thanh kiếm gỗ đào.
Tôi đứng ở cửa, bỗng không bước nổi.
Nơi này quá quen.
Quen đến mức mũi tôi cay cay.
Anh cả cũng nhận ra. “Đây là nơi con sống với sư phụ?”
Tôi gật đầu.
“Phòng con ở trên núi.”
Nhưng đây không phải thật.
Đạo quán Hắc Hổ Sơn không thể ở tầng bảy Lầu Đổi Mệnh.
Tôi bước vào.
Trong phòng có mùi gỗ cũ, mùi thuốc thảo dược, mùi giấy bùa và mùi bánh hạt sen sư phụ hay giấu trong ngăn kéo. Trên bàn đặt một quyển sách nhỏ, bên cạnh là một chiếc hộp gỗ.
Tôi đi tới trước bàn.
Quyển sách là chữ của sư phụ.
Nét chữ rất xấu.
Xấu đến mức chỉ có tôi đọc quen mới hiểu.
Trang đầu viết:
“Noãn Noãn, nếu con đọc được thứ này, chứng minh con đã vào Quỷ Môn Quan.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, mắt lập tức đỏ lên.
Anh hai đứng phía sau nhỏ giọng: “Lão tổ viết chữ hơi… phóng khoáng ha.”
Anh ba nhìn một cái rồi bình tĩnh nhận xét: “Khó đọc.”
Tôi quay đầu nhìn họ.
Anh hai lập tức im.
Tôi tiếp tục đọc.
“Sư phụ biết thế nào con cũng tới. Bảo con đừng tới chắc chắn vô dụng, vì con bướng giống ta hồi trẻ. Nhưng đã tới rồi thì nghe kỹ. Lầu Đổi Mệnh không phải nơi thử con, mà là nơi trả lại những thứ bị lấy khỏi con. Tầng một trả lại một mảnh mệnh đăng. Tầng sáu trả lại món nợ ta từng để lại. Còn tầng bảy, sư phụ để cho con một lựa chọn.”
Tôi khựng lại.
Lựa chọn?
Tôi nhìn chiếc hộp gỗ trên bàn.
Trên hộp dán một lá bùa xanh.
Bùa vẫn còn khí tức của sư phụ.
Tôi mở hộp.
Bên trong có hai thứ.
Chaporia
Bình Luận (0)