Đĩa Khoai Tây/Chương 24C. 24
20px

Không phải xiềng thật.

Là nợ xiềng.

Dù giếng nợ đã bị phá, xiềng vẫn chưa biến mất hoàn toàn.

Tôi vội hỏi: “Sư phụ, đau không?”

Ông nhìn tôi, theo bản năng muốn nói không đau.

Tôi lập tức nói: “Không được nói dối.”

Sư phụ: “…”

Anh hai ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Noãn Noãn cũng quản lão tổ như vậy hả?”

Anh ba bình tĩnh đáp: “Có vẻ hiệu quả.”

Sư phụ thở dài. “Đau. Nhưng không chết được.”

Tôi miễn cưỡng chấp nhận.

Sư phụ nhìn quanh rồi nói: “Phải rời khỏi đây trước giờ Dần. Quỷ Môn Quan mở một lần, không thể ở quá lâu. Người sống ở lâu, dương khí sẽ bị chợ âm ăn mòn.”

Anh ba xem đồng hồ. “Theo thời gian bên ngoài, chúng ta còn khoảng hai tiếng. Nhưng nơi này thời gian không ổn định.”

Sư phụ nhìn anh ba. “Ngươi cũng không tệ.”

Anh ba gật đầu. “Cảm ơn lão tổ.”

Anh hai lập tức chen vào: “Con cũng không tệ.”

Sư phụ nhìn anh, rồi nhìn cây gậy đánh chó trong tay anh. “Ừ, đánh chó tốt.”

Anh hai không biết nên vui hay buồn.

Tôi nắm tay sư phụ.

“Đường về ở đâu?”

Sư phụ chỉ về phía chợ âm. “Quay lại phố chính, tìm đèn lồng ban đầu. Nhưng Thuế Quan sẽ không để chúng ta đi dễ dàng. Hắn không ra tay trực tiếp nữa, nhưng Quỷ Môn Quan còn rất nhiều thứ muốn ăn người sống.”

Quả nhiên, khi chúng tôi quay lại cầu Không Về, cây cầu đã không còn yên tĩnh như trước. Dưới vực sâu, những người bị treo bằng xiềng bắt đầu ngẩng đầu. Bọn họ nhìn chúng tôi, ánh mắt vừa đau khổ vừa tham lam.

“Cho tôi đi với…”

“Cứu tôi…”

“Ta biết đường ra…”

“Đứa trẻ kia có mệnh đăng, ăn một chút là được giải thoát…”

Anh cả lạnh mặt.

Anh hai nắm gậy.

Anh ba rải bột phát sáng mở đường.

Sư phụ đi phía sau tôi, kiếm gỗ đào chống xuống mặt cầu. Mỗi bước ông đi, xiềng đen trên vai lại phát ra tiếng răng rắc. Tôi nghe mà khó chịu, nhưng không nói gì. Vì tôi biết nếu bây giờ tôi cứ nhìn ông, ông sẽ cố tỏ ra không đau.

Đi đến giữa cầu, một bàn tay từ dưới vực vươn lên, nắm lấy chân anh hai.

Anh hai hét một tiếng, nhưng không ngã. Anh dùng gậy đánh mạnh xuống.

“Buông ra! Ta còn phải đưa em gái về nhà!”

Bàn tay bị đánh bật xuống vực.

Tôi lập tức lắc chuông, ép những bóng đen đang bò lên lùi lại.

Sư phụ nhìn anh hai, hơi nhướng mày. “Lần này chạy không tệ.”

Anh hai lập tức nói: “Con không chạy.”

Sư phụ gật đầu. “Nên mới khen.”

Anh hai suýt khóc vì cảm động.

Chúng tôi qua được cầu, trở lại con đường sau chợ.

Nhưng phố chính đã thay đổi.

Những gian hàng vốn náo nhiệt giờ đều đóng kín.

Đèn lồng đỏ trên phố tắt hơn một nửa. Tất cả quỷ hồn đều biến mất, chỉ còn lại từng cặp mắt núp sau khe cửa, âm thầm nhìn chúng tôi.

Ở cuối phố, nơi chúng tôi từng bước vào, chiếc đèn lồng đỏ ban đầu đang treo lơ lửng.

Nhưng dưới đèn lồng có một người đang đứng.

Ông lão áo tang đưa bản đồ.

Ông ta nhìn chúng tôi, vẻ mặt vẫn hiền lành như lúc ở Tần gia.

“Các vị ra rồi.”

Anh cả lập tức chắn trước tôi.

Sư phụ nhìn ông ta, ánh mắt lạnh xuống.

“Là ngươi đưa bản đồ?”

Ông lão áo tang cúi đầu. “Đúng.”

Sư phụ cười lạnh. “Năm mươi năm không gặp, ngươi vẫn thích làm người tốt nửa vời như vậy.”

Tôi lập tức nhìn ông lão.

Ông ta quen sư phụ.

Ông lão thở dài. “Ta chỉ muốn giúp.”

Sư phụ lạnh giọng: “Ngươi dẫn Noãn Noãn vào Lầu Đổi Mệnh, cũng gọi là giúp?”

Ông lão im lặng.

Tôi hiểu rồi.

Người đầu tiên gặp không thể tin.

Không chỉ nói Thuế Quan.

Còn có ông lão áo tang.

Ông ta thật sự giúp chúng tôi tìm đường vào Quỷ Môn Quan, nhưng bản đồ ông ta đưa lại dẫn chúng tôi tới Lầu Đổi Mệnh. Nếu không phải sư phụ để lại chỉ dẫn tầng bảy, chúng tôi có thể đã bị Thuế Quan giữ lại.

Tôi nhìn ông lão áo tang. “Vì sao?”

Ông ta nhìn tôi, ánh mắt có chút áy náy.

“Vì chỉ khi cô lấy lại mảnh mệnh đăng ở Lầu Đổi Mệnh, mới có thể cứu Tần Huyền Cơ ra khỏi giếng thứ chín.”

Tôi hỏi: “Vậy sao không nói thẳng?”

Ông ta cười khổ. “Vì nếu nói thẳng, Thuế Quan sẽ biết.”

Sư phụ cười lạnh. “Đừng tự biến mình thành người vô tội. Ngươi cũng muốn Noãn Noãn lấy lại mệnh đăng, vì chỉ khi mệnh đăng hoàn chỉnh, cửa kia mới mở được.”

Ông lão áo tang sắc mặt thay đổi.

Tôi siết chuông đồng.

Cửa kia?

Cửa nào?

Ông lão nhìn sư phụ rất lâu.

Cuối cùng, ông ta thở dài.

“Quả nhiên không giấu được ngươi.”

Anh cả lạnh giọng hỏi: “Ông rốt cuộc là ai?”

Ông lão áo tang chậm rãi tháo nón xuống.

Dưới nón là một gương mặt già nua.

Nhưng giữa trán ông có một dấu ấn hình chìa khóa đen.

Sư phụ nói từng chữ: “Người giữ cửa Quỷ Môn đời trước.”

Tôi khựng lại.

Người giữ cửa?

Ông lão áo tang nhìn tôi.

“Tiểu tổ tông, ta không muốn hại cô. Nhưng mệnh đăng của cô thật sự liên quan đến một cánh cửa. Nếu không lấy lại từng mảnh, tương lai cô sẽ chết.”

Sư phụ lạnh giọng: “Nhưng nếu lấy lại đủ, nó cũng có thể mở Hắc Uyên.”

Ông lão im lặng.

Tôi hiểu.

Đây chính là lý do sư phụ không muốn tôi biết quá sớm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...