Mệnh đăng của tôi nếu không hoàn chỉnh, tôi có thể nguy hiểm.
Nhưng nếu hoàn chỉnh, người xấu cũng có thể dùng nó mở thứ đáng sợ hơn.
Anh hai tức giận: “Vậy các người cứ giấu tới giấu lui rồi để một đứa bé tự đoán à?”
Không ai trả lời.
Bởi vì câu này rất đúng.
Tôi nhìn sư phụ.
“Sư phụ, ông sẽ nói thật với con chứ?”
Sư phụ cúi đầu nhìn tôi.
Rất lâu sau, ông thở dài.
“Về nhà rồi nói.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Ông lão áo tang nhìn chúng tôi, tránh sang một bên.
“Đèn lồng có thể đưa các vị rời đi. Nhưng nhớ kỹ, sau khi rời Quỷ Môn Quan, các vị sẽ bị nơi này ghi tên. Lần sau cửa mở, Quỷ Môn Quan sẽ chủ động tìm tới.”
Sư phụ hừ lạnh. “Nó tìm tới thì đánh.”
Tôi lập tức cảm thấy yên tâm hơn.
Đúng vậy.
Tìm tới thì đánh.
Anh cả bế tôi lên.
Anh hai nắm cây gậy.
Anh ba cất bản đồ đã cháy mất nửa vào túi.
Sư phụ đi cuối cùng.
Trước khi bước qua đèn lồng đỏ, tôi quay đầu nhìn lại.
Phía xa, trong sương mù, tôi thấy cỗ xe đen của Thuế Quan.
Hắn đứng cạnh xe, lặng lẽ nhìn chúng tôi.
Con mắt trên mu bàn tay hắn nhắm lại.
Nhưng tôi biết.
Hắn vẫn đang nhìn.
Tôi ôm chuông đồng, không nói gì.
Sau đó bước vào ánh đỏ của đèn lồng.
18
Khi tôi mở mắt, tôi đã trở lại sân Tần gia.
Trời vẫn tối.
Hàng trăm chiếc đèn lồng đỏ ngoài cổng đang lần lượt tắt. Cánh cửa Quỷ Môn Quan giữa sân biến thành vô số tro đỏ, bay lên rồi tan trong gió. Mẹ là người đầu tiên chạy tới ôm tôi.
“Noãn Noãn!”
Tôi bị mẹ ôm rất chặt, gần như không thở nổi, nhưng tôi không giãy. Tôi cũng ôm lại bà.
“Con về rồi.”
Mẹ khóc.
Ba đi tới, đặt tay lên đầu tôi, sau đó nhìn sang sư phụ.
“Tần lão tổ.”
Sư phụ đứng trong sân Tần gia, đạo bào rách nát, tóc bạc xõa xuống, vai còn vết xiềng đen. Ông nhìn biệt thự trước mặt, ánh mắt có chút xa lạ.
Bốn trăm năm rồi.
Đây là lần đầu tiên ông xuống núi thật sự.
Ông nội và ông cố cũng đi tới.
Ông cố nhìn sư phụ, trầm mặc rất lâu.
Sau đó chống gậy, chậm rãi cúi đầu.
“Hậu nhân Tần gia, bái kiến lão tổ.”
Ông nội cũng cúi đầu theo.
Ba, anh cả, anh hai, anh ba đều đứng thẳng lại.
Sư phụ nhìn họ, vẻ mặt vốn còn nghiêm túc được vài giây, sau đó lập tức xua tay.
“Được rồi được rồi, đừng làm bộ này. Ta vừa từ giếng bò ra, không có tâm trạng nhận lễ.”
Anh hai nhỏ giọng nói: “Lão tổ tính cách thật sự rất giống Noãn Noãn.”
Sư phụ liếc anh.
“Ai giống ai?”
Anh hai lập tức đổi lời: “Noãn Noãn giống lão tổ.
”
Sư phụ hài lòng.
Tôi: “…”
Rõ ràng sư phụ cũng rất dễ dỗ.
Mẹ lập tức gọi bác sĩ riêng và người của huyền môn tới xem vết thương cho sư phụ. Nhưng sư phụ không cho ai chạm vào xiềng đen trên vai. Ông chỉ ngồi xuống sofa, cầm bát cháo nóng mẹ đưa, uống một ngụm rồi thở dài.
“Nhân gian vẫn tốt. Quỷ Môn Quan ngay cả cháo cũng bán giả.”
Anh hai lập tức nói: “Con biết mà! Đồ ăn trong đó không đáng tin.”
Sư phụ nhìn anh. “Ngươi không ăn là đúng. Ăn một miếng, quên một chuyện. Ăn ba miếng, quên đường về. Ăn hết một bát, ở lại làm quỷ.”
Anh hai ôm ngực. “May quá con nhịn được bánh kem.”
Tôi vỗ tay anh.
“Anh hai giỏi.”
Anh lập tức vui lên.
Nhưng sau khoảnh khắc nhẹ nhàng ấy, mọi người đều im lặng.
Bởi vì còn rất nhiều chuyện cần hỏi.
Mệnh đăng của tôi.
Người tách mệnh.
Tần gia.
Hắc Uyên.
Và câu nói cuối cùng của Thuế Quan.
Người tách mệnh tôi ở Tần gia.
Sư phụ đặt bát cháo xuống.
Ông nhìn tôi.
“Noãn Noãn, lại đây.”
Tôi ngoan ngoãn đi tới trước mặt ông.
Sư phụ lấy ngọc bội trước ngực tôi lên xem.
Sau khi lấy lại hai mảnh mệnh đăng trong Lầu Đổi Mệnh, vết nứt trên ngọc bội đã khép lại một phần, ánh sáng bên trong cũng mạnh hơn trước. Nhưng ở giữa ngọc bội vẫn còn một khoảng tối nhỏ.
Sư phụ thở dài.
“Con lấy lại một mảnh rồi.”
Tôi hỏi: “Còn mấy mảnh nữa ạ?”
Ông im lặng.
Anh ba lập tức nhìn ông.
Sư phụ chậm rãi nói: “Tổng cộng bảy mảnh.”
Cả phòng khách yên tĩnh.
Bảy.
Lại là bảy.
Bảy Quỷ Chủ.
Bảy cửa.
Bảy mảnh mệnh đăng.
Anh cả hỏi: “Mỗi Quỷ Chủ giữ một mảnh?”
Sư phụ gật đầu. “Không phải giữ. Là canh. Mệnh đăng của Noãn Noãn năm đó bị tách thành bảy phần. Một phần ở Hắc Hổ Sơn giữ mạng con bé. Một phần ở Lầu Đổi Mệnh. Năm phần còn lại bị giấu trong năm nơi khác nhau, đều liên quan đến bảy Quỷ Chủ.”
Mẹ sắc mặt trắng bệch.
“Tại sao lại là Noãn Noãn?”
Sư phụ nhìn tôi, ánh mắt rất phức tạp.
“Vì con bé sinh ra đã là mệnh đăng. Mệnh đăng không chỉ là mạng, mà là đèn dẫn đường. Người bình thường chết rồi cần qua âm lộ. Nhưng mệnh đăng có thể dẫn cả người sống lẫn người chết qua những cánh cửa không nên mở.”
Anh ba thấp giọng nói: “Cho nên Hắc Uyên muốn dùng Noãn Noãn mở cửa.”
“Đúng.”
Tôi hỏi: “Ai tách mệnh con?”
Sư phụ im lặng.
Cả phòng khách đều nhìn ông.
Rất lâu sau, ông mới nói: “Người trực tiếp tách mệnh là Quỷ Chủ thứ bảy.”
Tôi cau mày. “Không phải Thuế Quan?”
Chaporia
Bình Luận (0)