20px

“Cũng được.”

“Người này mặt như ngọc.”

“Thế nào?”

“Cũng được.”

“Hôm nay đã muộn.”

“Hay là ngươi đưa tranh cho ta.”

“Ta mang về xem sau…”

“Người chỉ có một tháng.”

“Không đợi được.”

“Nếu đã không thích ta.”

“Vậy tốt nhất tối nay ta chọn giúp người một người vừa ý.”

Bùi Chiêu Nhiên mặt không cảm xúc nói.

Ta hít sâu một hơi.

Làm gì có ai hơn được hắn.

Hắn biết rõ điều đó.

Những bức họa kia đặt cạnh gương mặt hắn.

Đều trở nên lu mờ.

Khiến người ta không nhịn được mà thất thần.

Hắn biết rõ điều đó.

Thế mà vẫn cố ý dụ dỗ ta.

Khoan đã.

Bùi Chiêu Nhiên?

Bùi Chiêu Nhiên lạnh nhạt thanh tâm quả d.ụ.c kia…

Đang dụ dỗ ta?

Ta ngơ ngác nhìn hắn.

Những bức họa lật qua như gió.

Rơi đầy trên bàn.

Cuối cùng.

Bùi Chiêu Nhiên đưa cho ta xem bức họa của chính hắn.

Đóa hoa cao ngạo trên đỉnh núi.

Chủ động bước xuống khỏi thần đàn.

Cúi người.

Khẽ nói:

“Người không thích điểm nào.”

“Ta sửa là được.”

Hắn hơi nheo mắt.

Mấy lọn tóc đen rơi xuống má ta.

Ngứa ngáy.

Khoảng cách quá gần.

Đến mức ta cũng bị mê hoặc bởi gương mặt ấy.

Đẹp đến nghẹt thở.

Thấy ta thất thần.

Hắn hài lòng cười.

Ta nhìn nụ cười ấy.

Một nỗi chua xót bất lực.

Từ những đau đớn của năm xưa phá đất chui lên.

Ta túm lấy cổ áo hắn.

“Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?”

Ta vừa tủi thân vừa tức giận.

Không thể nhịn được nữa.

“Tại sao ngươi rõ ràng từng nói không thích ta.

“Mà bây giờ lại đối xử với ta như thế?”

“Thấy ta ngã vào cùng một hố lần nữa thú vị lắm sao?”

“Bùi Chiêu Nhiên.”

“Ngươi đừng đùa giỡn với ta nữa.”

“Được không?”

Bùi Chiêu Nhiên khựng lại.

Đợi hiểu được ý ta.

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

“Ta không thích nàng?”

“Rõ ràng là nàng không thích ta!”

Người luôn điềm tĩnh như hắn.

Lúc này cũng phát điên rồi.

Bùi Chiêu Nhiên cười dữ dội.

Những tâm tư bị chôn kín bao năm.

Cuối cùng cũng vỡ tung.

“Năm đó nàng liều mạng chống lại phụ mẫu.”

“Để rồi mang đầy thương tích.”

“Ta không nỡ nhìn nàng như vậy.”

“Nên mới tìm phụ mẫu nàng.”

“Trả lại tín vật đính hôn.”

“Nói rằng chúng ta không cần thành thân ngay.”

“Ta cầu xin họ cho ta thêm ba năm.”

“Ba năm sau.”

“Nếu ta thành công.”

“Ta sẽ tới cưới nàng.”

“Nếu không thành.”

“Tín vật đã trả lại.”

“Nàng muốn lấy ai.”

“Đều là tự do của nàng.”

Hắn cúi đầu.

“Ta tưởng nàng sẽ đợi ta.”

“Nhưng chưa đầy một năm.”

“Nàng đã vào cung.”

“Thực ra cũng không sao.”

“Dù sao ta cũng không thể ép nàng chờ ta ba năm.”

Bùi Chiêu Nhiên cố hết sức kiềm chế giọng nói run rẩy.

“Nàng không thích ta.”

“Lúc nào cũng có thể dễ dàng bỏ ta lại.”

“Trước đây là vậy.”

“Bây giờ cũng vậy.”

Ta ngây người.

“Phụ mẫu ta nói.”

“Lúc tới từ hôn.”

“Ngươi nói không thích ta.”

“Từ trước đến nay đều không thích.”

“Bảo ta c.h.ế.t tâm đi.”

Ta khẽ nói.

Hai hàng nước mắt cứ thế rơi xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...