20px

Bùi Chiêu Nhiên cứng đờ tại chỗ.

Lồng n.g.ự.c đột ngột phập phồng dữ dội.

Hắn thở hổn hển như sắp nghẹt thở.

Nhíu c.h.ặ.t mày.

Nhắm mắt.

Khẽ lẩm bẩm:

“Thì ra là vậy…”

“Thì ra là vậy…”

Ta vẫn luôn cho rằng Bùi Chiêu Nhiên là Bảo Nô được ông trời ưu ái.

Người như hắn.

Đáng lẽ phải cho rằng trên đời này không ai có thể ghét mình.

Nhưng khi còn quá trẻ.

Ta không biết rằng.

Tình yêu có thể khiến một người trở nên vô cùng tự ti.

Ví dụ như ta.

Ví dụ như Bùi Chiêu Nhiên.

Hắn nâng mặt ta bằng hai tay.

Chúng ta vừa khóc vừa nhìn nhau.

Thậm chí còn có chút buồn cười.

Giống như hai con gấu vụng về.

Ôm c.h.ặ.t lấy nhau.

“Ta yêu nàng.”

“Đừng đi tìm người khác.”

Bùi Chiêu Nhiên khẽ nói.

“Nương nương.”

“Nương nương của ta.”

“Ta yêu nàng.”

Lần này.

Những lời ấy cuối cùng không còn là tiếng thì thầm tự nói với chính mình nữa.

Thái y trong cung tới bắt mạch cho ta.

Sau khi xác định ta đã có thai, Thái hậu liền cho phép ta hồi cung.

Ngày ta rời Chiêu Hoa Tự trở về.

Bùi Chiêu Nhiên đưa chuỗi Phật châu cho ta.

“Nương nương, bảo trọng.”

Ta chắp hai tay lại.

Nhìn vị Phật t.ử cấm d.ụ.c kia:

“Đại sư, bảo trọng.”

Ta hồi cung thỉnh an Thái hậu.

Thái hậu soi xét nhìn ta.

“Hoàng thượng tráng niên mất sớm, khổ nỗi không có con nối dõi.”

“Nếu ngươi có thể giữ được t.h.a.i này, quả thật là may mắn lớn của triều ta.”

“Đi đi.”

Bà lạnh nhạt nói.

Ta khom người lui xuống.

Vừa ra khỏi cung.

Lại vô tình nhìn thấy một đôi mắt quen thuộc qua khung cửa sổ hé mở bên thiên điện.

Nguyên Quân Viêm nheo mắt nhìn ta.

Nốt chu sa trên trán đỏ rực như lửa.

Hắn mỉm cười.

Thân thiết như cố nhân.

Đêm đó.

Nguyên Quân Viêm mượn cớ đau đầu.

Kéo dài tới tận lúc trong cung khóa cửa vẫn không rời đi.

Ngược lại còn nghỉ ở gian phòng phụ phía trước điện.

Ta luôn cảm thấy bất an.

Bèn bảo Hoa Châu thắp nến.

Còn mình giấu d.a.o găm dưới gối.

Có người cạy cửa đi vào.

Hoàn toàn không bận tâm đến ánh nến sáng rực trong phòng.

Tên tiện nam đó lại tới.

Ta thầm mắng.

Co người vào góc tường.

Ôm c.h.ặ.t d.a.o găm.

Chuẩn bị khiến hắn đoạn t.ử tuyệt tôn.

Hoa Châu trợn mắt há miệng.

Nhưng từ trước đến nay ta vẫn luôn hành sự như vậy.

Đơn giản.

Trực tiếp.

Ta tuy được nuôi lớn trong khuê phòng, nhưng phẩm hạnh lại chẳng cao quý gì.

Lúc trước vì muốn sống.

Ta có thể không chút do dự đội nón xanh cho tiên đế.

Thậm chí còn câu dẫn Phật t.ử.

Giờ phút này cũng vì muốn sống.

Ta nhìn chằm chằm hạ thân tên dâm phu lẻn vào phòng bằng ánh mắt hung dữ như sói đói.

Nguyên Quân Viêm đã mua chuộc thị vệ.

Chương 7

Trong điện không có ai.

Hắn làm việc điên cuồng cực đoan.

Không thích người khác phản kháng.

Hắn xé rèm ra.

Sải bước tìm kiếm trong điện.

“Tô Chiêu Đào.”

“Xem ra lúc trước mấy cước kia của ta vẫn còn quá nhẹ.”

Hắn cười lạnh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...