20px

“Có phải ngươi vui lắm không?”

“Trên đầu ta vừa c.h.ế.t một hoàng đế.”

“Ngươi lại sắp sinh thêm một tên hoàng đế nữa, tiếp tục cưỡi lên đầu ta tác oai tác quái?”

“Ra đây.”

“Ta sẽ cho ngươi c.h.ế.t thật nhẹ nhàng.”

Mẹ kiếp.

Thứ rác rưởi gì vậy.

Ta đưa mắt ra hiệu cho Hoa Châu.

Hai chúng ta chuẩn bị lao ra đ.â.m hắn thành cái sàng.

Bỗng nhiên.

Cửa “rầm” một tiếng đóng c.h.ặ.t.

Là gió đêm sao?

Một bàn tay từ phía sau bóp lấy cổ họng Nguyên Quân Viêm.

Quật mạnh hắn xuống đất.

Rồi tung một cước đá tới.

Nguyên Quân Viêm đau đớn gào lên:

“Người đâu!”

“G.i.ế.c hắn!”

Người bịt mặt đứng trong bóng tối.

Mang theo sát khí nặng nề.

Như thể đã chôn giấu hận ý với Nguyên Quân Viêm từ rất lâu.

Đôi giày đen của người ấy giẫm lên bụng Nguyên Quân Viêm.

Lực mạnh đến mức khiến hắn hộc m.á.u.

Tiếng xương cốt gãy lìa vang lên rõ ràng đến mức khiến người ta ê răng.

Nguyên Quân Viêm bị người ấy im lặng bẻ gãy tay chân.

Nhờ có ánh nến, ta chỉ nhìn thấy đôi tay kia.

Trắng nhợt.

Mạnh mẽ.

Nhưng trong lòng ta bỗng sinh ra một ý nghĩ kỳ lạ.

Vị sát thủ tàn nhẫn đẫm m.á.u trước mắt này…

Dường như lại giống một Phật t.ử từ bi thương xót chúng sinh.

“Người đâu?”

“Người đâu hết rồi?”

Nguyên Quân Viêm đau đến mức hét lên.

“Người?”

“Hừ.”

“Vương gia đêm khuya dẫn thân vệ vào cung, có ý mưu phản.”

“Phản quân đương nhiên đã bị tru diệt.”

Giọng nói ấy.

Thật sự là Bùi Chiêu Nhiên.

Nguyên Quân Viêm cũng nghe ra.

Hắn sững người.

Rồi bật cười điên cuồng:

“Bùi Chiêu Nhiên, ngươi là cái thá gì?”

“Ngươi to gan thật đấy.”

“Ta là đệ đệ của tiên hoàng.”

“Nếu hắn không có con nối dõi, ta chính là hoàng đế.”

“Ngươi dám nói ta mưu phản?”

“Có phải hay không, không phải do ta nói.”

“Mà là do tiên đế nói.”

“Bệ hạ có di chiếu.”

“Nếu ngươi mưu phản, lập tức ban c.h.ế.t.”

“Không thể nào!”

Nguyên Quân Viêm gào lên.

“Nét chữ của bệ hạ.”

“Ngươi biết.”

“Ta cũng biết.”

Nguyên Quân Viêm lập tức hiểu ra.

“Là ngươi.”

“Ngươi giả truyền thánh ý.”

Bùi Chiêu Nhiên cụp mắt.

Niệm một tiếng Phật hiệu.

Hắn vừa từ bi lại vừa lạnh lẽo.

“Vậy thì sao?”

“Ta cam nguyện chịu khổ nơi địa ngục Vô Gián.”

Hắn nhìn ta thật sâu.

Sự từ bi và lạnh lẽo vô tận ấy.

Tất cả đều vì một mình ta.

Nguyên Quân Viêm bị bẻ gãy tay chân.

Ném tới cửa cung.

Sau khi Thái hậu biết chuyện.

Bà mệt mỏi nói:

“Đại sư quả nhiên liệu sự như thần.”

“Hắn thật sự sẽ tạo phản.”

“Mọi hậu sự cứ sắp xếp theo lời đại sư.”

Bà không phải sinh mẫu của Nguyên Quân Viêm.

Từ trước đến nay vốn ghét tính tình ngang ngược vô pháp của hắn.

Nhưng việc động sát tâm vẫn là vì trước đó Bùi Chiêu Nhiên đã đưa cho bà một phần di chiếu cũ của tiên đế.

Cùng với chuyện Nguyên Quân Viêm dẫn thị vệ vào hoàng lăng làm càn.

Bùi Chiêu Nhiên gật đầu.

Thần sắc bình thản cáo lui.

Trước khi hắn rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...