“Xin chào, tôi muốn báo án. Có người trốn trong tầng hầm nhà tôi trong thời gian dài, nghi ngờ trộm cắp tài sản và có kế hoạch h//ại tôi. Hiện tại tôi đang ở khu Hòa Quang Thần Việt, tòa A, căn 101. Tôi có ghi âm, video và mẫu thức ăn nghi bị bỏ thuốc.”
Lâm Nguyệt nghe thấy tôi báo án thì lập tức hoảng.
Cô ta không còn vẻ hung dữ vừa rồi nữa, quay sang kéo đứa bé định chạy xuống tầng hầm.
Nhưng lối xuống đã bị hai người bạn của Thẩm Dã chặn lại.
Một người trong đó cười hì hì:
“Chị gái, chạy gì vậy? Không phải chị nói đây là nhà chị à? Chủ nhà gặp c//ảnh s//át thì phải vui chứ.”
Lâm Nguyệt run rẩy mắng:
“Tránh ra!”
Không ai tránh.
Chỉ vài phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng động.
Tôi còn chưa kịp ra mở cửa thì một người phụ nữ trung niên đã tự dùng chìa khóa mở cửa bước vào.
Bà ta xách theo hai túi thức ăn, vừa vào vừa nói:
“Nguyệt Nguyệt, mẹ mua đồ ăn về rồi, hôm nay làm món con thích…”
Nói được một nửa, bà ta đứng khựng tại chỗ.
Đó là bảo mẫu cũ của tôi, Trần Mai.
Kiếp trước, tôi tưởng bà ta trộm đồ nên đuổi việc.
Khi ấy, bà ta khóc lóc cầu xin tôi, nói mình ở nhà tôi ba năm, tận tâm tận lực, không thể làm ra chuyện như vậy.
Tôi không tin.
Bởi vì trang sức của tôi thật sự biến mất sau mỗi lần tôi đi công tác.
Tôi từng nghĩ, trong nhà ngoài tôi và Chu Kiến thì chỉ có bà ta có cơ hội lấy đồ.
Không ngờ người trộm đồ không chỉ có bà ta.
Mà là cả ba mẹ con bà ta.
Trần Mai nhìn Lâm Nguyệt, lại nhìn tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
Bà ta phản ứng rất nhanh, lập tức đặt túi đồ xuống rồi giả vờ kinh ngạc.
“Ôi, cô Tống, sao cô lại ở đây? Tôi chỉ là… tôi chỉ là tới lấy ít đồ cũ trước kia để quên.”
Tôi nhìn chiếc chìa khóa trong tay bà ta.
“Lấy đồ cũ mà cần chìa khóa nhà tôi?”
Bà ta run lên, vội vàng giấu chìa khóa ra sau lưng.
Tôi cười lạnh.
“Bà Trần, tôi đã thay khóa hai lần sau khi bà nghỉ việc. Chìa khóa trong tay bà mở được cửa hiện tại, chỉ có thể chứng minh một chuyện.”
Tôi nhìn sang Lâm Nguyệt.
“Có người trong nhà lén đưa chìa khóa cho bà.”
Trần Mai còn muốn cãi, nhưng Thẩm Dã đã nghiêng đầu nhìn nhân viên môi giới.
“Gọi bảo vệ lên. Đừng để ai rời khỏi đây.”
Bảo vệ khu nhà vốn đã được tôi dặn trước, vừa nhận được điện thoại liền lập tức chạy tới.
Không lâu sau, c//ảnh s//át cũng đến.
Khoảnh khắc nhìn thấy đồng phục, Trần Mai lập tức chân mềm nhũn.
Lâm Nguyệt thì ôm con trai khóc lóc.
“Đồng chí, hiểu lầm thôi! Tôi và Chu Kiến thật lòng yêu nhau, tôi chỉ tạm thời ở nhờ dưới tầng hầm vì không có chỗ đi. Tống Hân Nhiên ghen tuông nên mới hãm hại tôi!”
Tôi đứng bên cạnh, bình tĩnh đưa điện thoại ra.
“Đây là đoạn ghi âm tối qua, có nội dung cô ta lên kế hoạch cùng Chu Kiến h//ại tôi. Đây là video hôm nay phát hiện cô ta và con trai trốn dưới tầng hầm. Đây là video tôi niêm phong bữa sáng do Chu Kiến chuẩn bị. Mẫu thức ăn đã được đưa đi xét nghiệm, phòng xét nghiệm có biên nhận.”
Nói xong, tôi lại chỉ vào trang sức trên người Lâm Nguyệt.
“Sợi dây chuyền trên cổ cô ta, vòng ngọc trên tay cô ta, đồng hồ trong ngăn kéo tầng hầm, tất cả đều là tài sản của tôi. Tôi có hóa đơn và ảnh lưu trữ.”
Lâm Nguyệt vô thức che cổ.
“Đây là Chu Kiến tặng tôi!”
Tôi hỏi ngược lại:
“Anh ta lấy tài sản riêng của tôi tặng cho cô, cô thấy hợp pháp sao?”
Lâm Nguyệt nghẹn họng.
Trần Mai đột nhiên lao tới ôm chân tôi.
“Cô Tống! Cô Tống, tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi! Cô tha cho Nguyệt Nguyệt đi, nó chỉ quá yêu Chu Kiến thôi! Đứa bé còn nhỏ, không thể không có mẹ được!”
Tôi cúi đầu nhìn bà ta.
Kiếp trước, chính người phụ nữ này cười tươi nói:
“Cuối cùng gia đình chúng ta cũng có thể đường đường chính chính ở bên nhau rồi.”
Cũng chính bà ta cùng Lâm Nguyệt kéo tôi xuống tầng hầm.
Cũng chính bà ta dọn dẹp phòng ngủ, thay ga trải giường, che giấu dấu vết.
Bây giờ bà ta lại khóc lóc cầu xin tôi.
Thật nực cười.
Tôi rút chân ra.
“Bà Trần, lúc bà giúp con gái bà trốn dưới tầng hầm nhà tôi, lúc bà dùng chìa khóa lén ra vào nhà tôi, lúc bà lấy trang sức của tôi cho con gái bà đeo, bà có từng nghĩ tới hôm nay không?”
Trần Mai khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Tôi chỉ muốn con gái mình sống tốt hơn thôi! Nó sinh con cho Chu Kiến, chịu khổ nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không đáng được bù đắp sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)