Tôi gật đầu.

“Đáng chứ.”

Tôi chỉ vào Chu Kiến trên ảnh cưới treo trong phòng ngủ.

“Ai khiến cô ta chịu khổ thì đi tìm người đó bù đắp. Còn tôi không nợ cô ta.”

Lâm Nguyệt gào lên:

“Cô cướp Chu Kiến của tôi!”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Cướp?”

Tôi lấy điện thoại, mở album ảnh cưới.

“Ngày tôi và Chu Kiến kết hôn, cô đang ở đâu? Nếu cô thật sự là người yêu của anh ta, sao cô không tới cướp hôn? Sao không đứng trước mặt tôi nói rõ? Sao lại chui xuống tầng hầm nhà tôi làm chuột suốt ba năm?”

Câu “làm chuột” khiến mặt Lâm Nguyệt đỏ bừng.

Tôi bước tới gần cô ta, từng chữ rõ ràng:

“Bởi vì cô biết Chu Kiến cần tiền của tôi, cần căn nhà của tôi, cần thân phận con rể nhà họ Tống của anh ta.”

“Cô không phải bị tôi cướp mất tình yêu.”

“Cô chỉ là tự nguyện làm kẻ không thấy ánh sáng.”

Lâm Nguyệt run rẩy, đột nhiên quay sang c//ảnh s//át khóc lóc:

“Tôi không biết gì hết! Tất cả đều là Chu Kiến sắp xếp! Là anh ấy bảo tôi ở dưới đó! Là anh ấy nói căn nhà này sớm muộn gì cũng thuộc về tôi! Tôi chỉ nghe lời anh ấy thôi!”

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Chu Kiến cuối cùng cũng chạy về.

Anh ta vẫn mặc sơ mi trắng chỉnh tề, cà vạt hơi lệch, có lẽ vừa nhận được tin từ camera trong nhà hoặc tin nhắn của Lâm Nguyệt nên vội vàng bỏ công ty chạy về.

Vừa thấy trong nhà đầy người, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

“Hân Nhiên, chuyện gì thế này?”

Tôi đứng giữa phòng ngủ, nhìn anh ta như nhìn một trò hề.

“Anh về đúng lúc lắm.”

Chu Kiến cố giữ bình tĩnh, ánh mắt lướt qua Lâm Nguyệt và Trần Mai rất nhanh, sau đó lập tức đi về phía tôi.

“Hân Nhiên, em nghe anh giải thích. Chuyện không như em nghĩ đâu.”

Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay anh ta.

“Vậy anh giải thích đi.”

Chu Kiến hít sâu một hơi, lập tức bày ra vẻ đau khổ.

“Nguyệt Nguyệt bị chồng cũ b//ạo lực, không có chỗ ở, còn dẫn theo con nhỏ. Anh thấy cô ấy đáng thương nên mới tạm thời để cô ấy ở tầng hầm. Anh sợ em hiểu lầm nên chưa dám nói với em.”

Tôi suýt bật cười.

Lời giải thích này giống hệt kiếp trước sau khi anh ta bị người ta chất vấn.

Đáng thương.

Tạm thời.

Sợ tôi hiểu lầm.

Trong miệng đàn ông tồi, mọi sự phản bội đều có thể được bọc bằng một lớp giấy “bất đắc dĩ”.

Tôi hỏi:

“Tạm thời là bao lâu?”

Chu Kiến nghẹn lại.

Tôi nói tiếp:

“Một tháng? Nửa năm? Hay từ lúc chúng ta mới kết hôn?”

Mặt anh ta hơi trắng.

Tôi nhìn đứa bé sau lưng Lâm Nguyệt.

“Nó bảy tuổi rồi. Chu Kiến, chúng ta kết hôn ba năm. Anh giấu người tình cũ và con trai bảy tuổi dưới tầng hầm nhà tôi, bây giờ nói với tôi chỉ là giúp đỡ?”

Chu Kiến vội vàng nói:

“Đứa bé không phải con anh!”

Lâm Nguyệt lập tức trợn mắt.

“Chu Kiến!”

Chu Kiến quay đầu trừng cô ta.

“Cô câm miệng!”

Đứa bé bị dọa khóc òa.

“Bố! Sao bố nói con không phải con bố? Bố nói chờ dì kia ch//ết rồi, bố sẽ đưa con đi học trường tốt nhất mà!”

Lại thêm một câu chí mạng.

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Cảnh sát nhìn Chu Kiến, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

Tôi chậm rãi bật cười.

“Chu Kiến, anh đúng là cha hiền đấy.”

Chu Kiến mặt mày tái mét, vội vàng quát:

“Trẻ con nói linh tinh! Nó bị người lớn dạy hư thôi!”

Tôi gật đầu.

“Vậy đoạn ghi âm này cũng là trẻ con dạy hư sao?”

Tôi lại mở ghi âm.

Lần này, tôi kéo đến đoạn sau.

Trong đó vang lên giọng Lâm Nguyệt:

“Ngày mai bố con sẽ khiến cô ta ngủ thật say…”

Sau đó là giọng đứa bé:

“Vậy sau này phòng ngủ lớn là của mẹ con mình hả?”

Lâm Nguyệt cười rất nhẹ:

“Ừ, tất cả đều là của chúng ta.”

Phòng ngủ yên tĩnh.

Chu Kiến nhìn chiếc điện thoại trong tay tôi, ánh mắt dần trở nên dữ tợn.

“Hân Nhiên, em ghi âm anh?”

Tôi nhìn anh ta.

“Không. Tôi ghi âm cô ta.”

Tôi dừng một chút rồi nói tiếp:

“Nhưng bữa sáng anh làm cho tôi, tôi đã giữ lại rồi. Nếu kết quả xét nghiệm chứng minh bên trong có thuốc, Chu Kiến, anh đoán xem lời giải thích ‘giúp đỡ người đáng thương’ của anh còn dùng được không?”

Môi Chu Kiến run lên.

Anh ta bỗng quay sang Lâm Nguyệt, nghiến răng:

“Có phải cô bỏ thuốc không? Tôi chỉ bảo cô chờ, không bảo cô làm chuyện đó!”

Lâm Nguyệt sững sờ.

Một giây sau, cô ta như phát điên.

“Chu Kiến! Anh muốn đẩy hết lên đầu tôi? Rõ ràng là anh đưa thuốc cho tôi! Rõ ràng là anh nói chỉ cần cô ta ch//ết, tài sản của cô ta sẽ thuộc về anh! Anh còn nói sau khi mọi chuyện qua đi sẽ cưới tôi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...