Chu Kiến tức đến mức mặt mũi méo mó.
“Cô ngậm mồm!”
Lâm Nguyệt khóc lóc gào lên:
“Anh mới là người nên ngậm mồm! Ba năm nay tôi và con trai sống dưới tầng hầm như chuột, mỗi ngày không dám ra nắng, không dám gặp người ngoài! Anh nói chỉ cần nhịn thêm một chút, đợi anh lấy được tài sản nhà họ Tống thì sẽ cho mẹ con tôi danh phận!”
Tôi lặng lẽ nhìn hai người họ chó cắn chó.
Kiếp trước, họ hợp sức đẩy tôi vào bóng tối.
Kiếp này, tôi chỉ cần đứng yên, bọn họ đã tự xé nát nhau.
Cảnh sát lập tức yêu cầu mọi người dừng lại, sau đó đưa Chu Kiến, Lâm Nguyệt và Trần Mai về đồn để phối hợp điều tra.
Chu Kiến bị còng tay trước mặt tôi.
Cho đến giây phút đó, anh ta vẫn còn muốn níu kéo.
“Hân Nhiên, em nghe anh nói, anh thật sự yêu em! Anh chỉ nhất thời hồ đồ thôi! Em tha cho anh lần này, chúng ta vẫn có thể sống tốt mà!”
Tôi nhìn anh ta.
“Yêu tôi?”
Tôi chỉ vào tầng hầm.
“Yêu tôi nên giấu người phụ nữ khác dưới phòng ngủ của tôi?”
Tôi chỉ vào bữa sáng đã được niêm phong trong túi chứng cứ.
“Yêu tôi nên chuẩn bị bữa sáng có vấn đề cho tôi?”
Tôi chỉ vào đứa trẻ đang khóc sau lưng Lâm Nguyệt.
“Yêu tôi nên để con trai anh chờ tôi ch//ết rồi chuyển vào phòng tôi?”
Chu Kiến há miệng, nhưng không nói được lời nào.
Tôi bước tới gần anh ta, thấp giọng nói:
“Chu Kiến, anh không yêu tôi.”
“Anh chỉ yêu tiền của tôi.”
“Bây giờ tiền không còn, nhà cũng không còn, anh còn lại gì?”
Mặt Chu Kiến trắng bệch.
Tôi mỉm cười.
“À, còn lại một gia đình ba người dưới tầng hầm.”
“Chúc mừng anh, cuối cùng cũng đoàn tụ.”
Anh ta bị đưa đi trong tiếng khóc lóc của Lâm Nguyệt và tiếng chửi rủa của Trần Mai.
Trước khi rời khỏi, Lâm Nguyệt còn quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt oán độc.
“Tống Hân Nhiên, cô đừng đắc ý! Chu Kiến sẽ không bỏ tôi! Anh ấy yêu tôi nhất!”
Tôi bình thản đáp:
“Vậy cô nhớ nói câu này với anh ta trong phòng thẩm vấn.”
Thẩm Dã đứng bên cạnh nghe vậy, bỗng cười một tiếng.
“Cô Tống, cô nói chuyện độc thật.”
Tôi nhìn anh ta.
“Quá khen.”
Sau khi c//ảnh s//át rời đi, căn nhà cuối cùng cũng yên tĩnh.
Nhưng sự yên tĩnh này khác với trước kia.
Trước kia, bên dưới sự yên tĩnh là âm mưu, phản bội và bóng tối.
Bây giờ, bên dưới sự yên tĩnh là một tầng hầm bị mở toang, tất cả bí mật dơ bẩn đều phơi bày dưới ánh sáng.
Thẩm Dã đi xuống tầng hầm xem xét.
Tôi do dự vài giây rồi cũng đi theo.
Tầng hầm rộng hơn tôi tưởng.
Bên trong được sửa sang thành một căn phòng nhỏ đầy đủ tiện nghi: giường đôi, tủ lạnh mini, bếp điện, máy lọc không khí, tủ quần áo, thậm chí còn có một góc học tập cho đứa bé.
Trên tường dán ảnh của Chu Kiến, Lâm Nguyệt và đứa bé.
Ba người họ cười rất hạnh phúc.
Giống như đây mới là gia đình thật sự.
Còn tôi chỉ là kẻ xa lạ sống phía trên.
Tôi đi tới bên tủ quần áo, mở ra.
Bên trong treo đầy váy áo hàng hiệu.
Có vài bộ tôi từng mua nhưng chưa mặc lần nào.
Tôi lại mở ngăn kéo.
Trang sức của tôi nằm lẫn trong hộp son phấn của Lâm Nguyệt.
Dây chuyền, nhẫn, vòng tay, hoa tai.
Có món là quà sinh nhật mẹ tặng tôi.
Có món là phần thưởng đầu tiên tôi tự mua sau khi thăng chức.
Có món tôi từng tìm khắp nhà không thấy, cuối cùng còn nghi oan cho bảo mẫu.
Tôi cúi đầu nhìn những thứ ấy, bỗng cảm thấy sống mũi cay cay.
Không phải vì tiếc tiền.
Mà là vì kiếp trước, trước khi ch//ết, tôi vẫn còn day dứt vì đã mắng oan Trần Mai.
Tôi từng nghĩ mình là kẻ ác.
Từng nghĩ bà ta vô tội.
Từng nghĩ có phải vì mình quá đa nghi nên mới khiến một người phụ nữ lớn tuổi mất việc.
Nhưng sự thật là gì?
Sự thật là cả nhà bọn họ đạp lên lòng tin của tôi, ăn đồ của tôi, dùng đồ của tôi, ngủ dưới nhà tôi, còn muốn lấy mạng tôi.
Thẩm Dã đứng phía sau, hiếm khi không nói gì.
Một lúc lâu sau, anh ta hỏi:
“Những món này cô muốn lấy lại không?”
Tôi lau khóe mắt.
“Đều là chứng cứ. Tạm thời để c//ảnh s//át niêm phong.”
Anh ta gật đầu.
“Được.”
Tôi xoay người, định rời khỏi tầng hầm.
Nhưng khi đi ngang qua bàn học của đứa bé, tôi bỗng nhìn thấy một quyển vở nhỏ.
Trên bìa viết nguệch ngoạc mấy chữ:
“Kế hoạch sau khi mẹ lên làm nữ chủ nhân.”
Tôi mở ra.
Trang đầu tiên viết:
“1. Đuổi dì xấu xa khỏi phòng ngủ lớn.”
“2. Mẹ ngủ trên giường lớn với bố.”
Chaporia
Bình Luận (0)