“3. Bà ngoại làm quản gia.”
“4. Tất cả trang sức trong nhà đều là của mẹ.”
“5. Dì xấu xa không được ăn cơm.”
“6. Nếu dì xấu xa không nghe lời thì để mẹ xử lý giống trong phim.”
Tay tôi siết chặt quyển vở.
Thẩm Dã nhìn qua, sắc mặt cũng trầm xuống.
Một đứa bé bảy tuổi, đương nhiên chưa hiểu hết thiện ác.
Nhưng mọi câu chữ trên đó đều được người lớn dạy từng chút một.
Lâm Nguyệt không chỉ muốn cướp chồng tôi.
Cô ta còn dạy con trai mình coi tôi như kẻ thù, coi tài sản của tôi như thứ đương nhiên thuộc về nó.
Tôi chụp lại từng trang, sau đó giao quyển vở cho c//ảnh s//át khi họ quay lại lấy chứng cứ.
Buổi chiều, kết quả xét nghiệm được gửi đến.
Trong ly sữa và phần mứt dâu có chứa thành phần thuốc an thần liều cao.
Liều lượng đủ khiến một người trưởng thành rơi vào trạng thái mê man trong thời gian ngắn.
Tôi nhìn bản kết quả, ngón tay lạnh buốt.
Dù đã biết trước, khi chứng cứ thật sự đặt trước mặt, tôi vẫn thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Chỉ thiếu một chút.
Nếu tôi không sống lại.
Nếu tôi không cảnh giác.
Nếu tôi vẫn như kiếp trước, ngoan ngoãn ăn bữa sáng kia.
Vậy hiện tại, tôi đã nằm dưới tầng hầm, còn bọn họ sẽ mở tiệc ăn mừng trên phòng khách của tôi.
Tôi gửi kết quả xét nghiệm cho c//ảnh s//át.
Sau đó, tôi liên hệ luật sư ly hôn.
Luật sư nghe xong toàn bộ sự việc, im lặng rất lâu mới nói:
“Cô Tống, trường hợp của cô không chỉ là ly hôn. Đây còn liên quan đến hành vi xâm phạm nơi ở, trộm cắp tài sản, cố ý gây hại và có dấu hiệu âm mưu nghiêm trọng. Cô yên tâm, chúng tôi sẽ xử lý theo hướng có lợi nhất cho cô.”
Tôi đáp:
“Yêu cầu của tôi rất đơn giản.”
“Thứ nhất, ly hôn.”
“Thứ hai, Chu Kiến ra khỏi cuộc đời tôi sạch sẽ.”
“Thứ ba, những gì bọn họ lấy của tôi, dù là tiền, đồ hay danh dự, đều phải trả lại.”
Luật sư nói:
“Rõ.”
Tối hôm đó, tôi không về căn nhà kia nữa.
Tôi đặt một phòng khách sạn gần công ty.
Sau khi tắm xong, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn dòng xe dưới phố.
Điện thoại liên tục rung.
Là cuộc gọi từ bố mẹ chồng.
Tôi không bắt máy.
Một lúc sau, tin nhắn của mẹ chồng gửi tới.
“Hân Nhiên, vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường, sao con có thể báo c//ảnh s//át bắt Chu Kiến?”
“Đàn ông ai chẳng có lúc hồ đồ? Con làm lớn chuyện như vậy, sau này còn sống với nhau thế nào?”
“Nghe mẹ khuyên một câu, mau rút đơn đi. Chỉ cần con rút đơn, mẹ sẽ bảo Chu Kiến xin lỗi con.”
Tôi nhìn những dòng tin nhắn kia, bật cười lạnh.
Kiếp trước, sau khi tôi ch//ết, người mẹ chồng này cũng có mặt trong bữa tiệc ăn mừng.
Bà ta không hề hỏi tôi đi đâu.
Không hề quan tâm tại sao tôi biến mất.
Thậm chí còn ôm đứa bé kia vào lòng, vui vẻ gọi một tiếng “cháu đích tôn”.
Sau đó, họ hợp sức tuyên bố tôi bỏ nhà đi vì trầm cảm.
Một tháng sau, Chu Kiến dùng danh nghĩa chồng hợp pháp xử lý tài sản của tôi.
Ba tháng sau, Lâm Nguyệt đường đường chính chính dọn lên phòng ngủ chính.
Nửa năm sau, họ tổ chức tiệc đầy tháng cho đứa con thứ hai của Lâm Nguyệt ngay trong nhà tôi.
Nghĩ đến đây, tôi gõ vài chữ trả lời mẹ chồng.
“Dì à, con trai dì không phải hồ đồ.”
“Anh ta chỉ phạm pháp thôi.”
Gửi xong, tôi chặn số.
Chưa đầy mười phút sau, bố chồng lại đổi số gọi tới.
Tôi vẫn không bắt máy.
Sau đó, rất nhiều họ hàng nhà họ Chu bắt đầu nhắn tin cho tôi.
Có người khuyên tôi rộng lượng.
Có người mắng tôi độc ác.
Có người nói đàn bà thông minh phải biết giữ gia đình.
Có người còn dọa nếu tôi không rút đơn thì cả nhà họ Chu sẽ không để tôi yên.
Tôi gom tất cả tin nhắn đe dọa lại, gửi cho luật sư.
Luật sư chỉ trả lời một câu:
“Rất tốt, đây cũng là chứng cứ.”
Sáng hôm sau, tôi vừa tới công ty đã thấy không khí trong phòng ban rất kỳ lạ.
Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tò mò vừa thương hại.
Tôi biết chuyện đã lan ra.
Chu Kiến bị đưa đi từ nhà, sau đó công ty anh ta cũng bị yêu cầu phối hợp điều tra. Người trong giới muốn không biết cũng khó.
Tôi vừa ngồi xuống, trưởng phòng đã gọi tôi vào văn phòng.
Chị ấy rót cho tôi một cốc nước ấm, giọng dịu đi hiếm thấy.
“Hân Nhiên, chuyện nhà em… chị có nghe một chút. Nếu cần nghỉ phép vài ngày, cứ nói với chị.”
Tôi nhận cốc nước.
“Cảm ơn chị, nhưng em vẫn muốn đi làm bình thường.”
Trưởng phòng thở dài.
Chaporia
Bình Luận (0)