“Em mạnh mẽ hơn chị tưởng.”

Tôi mỉm cười.

“Không mạnh mẽ thì bị người ta ăn sạch cả xương.”

Chị ấy nghe vậy, ánh mắt hơi xót xa.

“Có việc gì cần công ty hỗ trợ thì cứ nói.”

Tôi gật đầu.

Sau khi ra khỏi văn phòng, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư.

“Cô Tống, phía Chu Kiến muốn gặp cô. Anh ta nói có chuyện quan trọng muốn thương lượng.”

Tôi nhìn màn hình máy tính trước mặt.

“Không gặp.”

Luật sư nói:

“Anh ta đoán cô sẽ từ chối, nên nhờ tôi chuyển lời. Anh ta nói nếu cô chịu rút đơn và ly hôn trong hòa bình, anh ta sẽ đồng ý ra đi tay trắng.”

Tôi bật cười.

“Anh ta vốn dĩ đã phải ra đi tay trắng.”

Căn nhà là của tôi.

Tiền tiết kiệm phần lớn là của tôi.

Xe là của tôi.

Trang sức là của tôi.

Ngay cả công việc anh ta có được hiện tại, cũng nhờ quan hệ nhà họ Tống năm xưa giới thiệu.

Anh ta lấy gì để mặc cả?

Lấy bạch nguyệt quang dưới tầng hầm à?

Luật sư cũng cười nhẹ.

“Tôi hiểu rồi.”

Nhưng Chu Kiến hiển nhiên không chịu bỏ cuộc.

Chiều hôm đó, anh ta được tạm thời cho tại ngoại để tiếp tục điều tra vì chưa hoàn tất toàn bộ chứng cứ. Việc đầu tiên anh ta làm là chạy tới công ty tôi.

Tôi đang chuẩn bị tan làm thì thấy anh ta đứng ở sảnh lớn.

Chỉ mới một ngày không gặp, anh ta đã tiều tụy đi rất nhiều.

Áo sơ mi nhăn nhúm, râu mọc lởm chởm, đôi mắt đỏ ngầu.

Vừa thấy tôi, anh ta lập tức lao tới.

“Hân Nhiên!”

Bảo vệ công ty nhanh chóng chặn anh ta lại.

Tôi đứng cách anh ta ba mét, bình tĩnh nhìn.

“Có chuyện gì?”

Chu Kiến đỏ mắt.

“Anh sai rồi. Anh thật sự biết sai rồi. Em cho anh một cơ hội được không? Anh thề sau này sẽ cắt đứt với Lâm Nguyệt, cũng không gặp đứa bé kia nữa. Chúng ta làm lại từ đầu.”

Tôi nhìn anh ta, bỗng cảm thấy vô cùng buồn cười.

“Chu Kiến, hôm qua trước mặt c//ảnh s//át, anh nói đứa bé không phải con anh.”

Anh ta cứng đờ.

Tôi nói tiếp:

“Hôm nay anh lại nói không gặp nó nữa.”

“Vậy rốt cuộc nó có phải con anh không?”

Đồng nghiệp đi ngang qua lập tức chậm bước.

Chu Kiến nhận ra ánh mắt xung quanh, sắc mặt càng khó coi.

“Hân Nhiên, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không? Đừng làm ầm ở đây.

Tôi cười nhạt.

“Anh giấu người tình và con riêng dưới tầng hầm phòng ngủ của tôi ba năm, còn muốn bỏ thuốc tôi. Bây giờ anh sợ làm ầm?”

Tiếng xì xào trong sảnh lập tức vang lên.

Mặt Chu Kiến đỏ bừng.

“Hân Nhiên! Em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”

“Tuyệt tình?”

Tôi bước tới gần một bước.

“Anh có biết cái gì gọi là tuyệt tình không?”

“Tuyệt tình là khi tôi ngủ say bên cạnh anh, anh lén xuống tầng hầm ôm người phụ nữ khác.”

“Tuyệt tình là khi tôi đi công tác kiếm tiền trả khoản vay, anh để người tình của anh đeo trang sức của tôi, mặc váy của tôi, sống trong nhà của tôi.”

“Tuyệt tình là khi anh chuẩn bị bữa sáng có thuốc cho tôi, rồi thong thả tới công ty tạo chứng cứ ngoại phạm.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Chu Kiến, so với anh, tôi vẫn còn quá nhân từ.”

Anh ta bị tôi nói đến không thể phản bác, chỉ có thể run giọng:

“Anh không thật sự muốn h//ại em. Anh chỉ… anh chỉ nhất thời bị Lâm Nguyệt kích động. Cô ta nói nếu anh không cho cô ta danh phận, cô ta sẽ dẫn con đi ch//ết. Anh không còn cách nào khác.”

Tôi gật đầu.

“Vậy anh đi cùng cô ta đi.”

Chu Kiến sững sờ.

Tôi nói từng chữ:

“Cô ta muốn danh phận, anh cho cô ta.”

“Cô ta muốn gia đình, anh cho cô ta.”

“Cô ta muốn anh, tôi trả anh cho cô ta.”

“Nhưng tài sản của tôi, mạng của tôi, cuộc đời của tôi, cô ta không có tư cách động vào.”

Nói xong, tôi quay người rời đi.

Chu Kiến muốn đuổi theo, nhưng bảo vệ giữ chặt anh ta.

Anh ta gào lên sau lưng tôi:

“Tống Hân Nhiên! Em sẽ hối hận! Không có anh, em nghĩ em còn tìm được ai thật lòng với em sao?”

Tôi dừng bước.

Quay đầu lại, tôi mỉm cười với anh ta.

“Ít nhất người tiếp theo sẽ không nuôi chuột dưới tầng hầm.”

Cả sảnh lập tức im phăng phắc.

Sau đó không biết ai bật cười trước.

Tiếng cười lan ra rất nhanh.

Chu Kiến đứng giữa những ánh mắt chế giễu, mặt mày từ đỏ chuyển sang tím.

Tôi không nhìn anh ta nữa.

Tối hôm đó, một đoạn video bị tung lên mạng nội bộ công ty Chu Kiến.

Trong video, chính là cảnh anh ta bị c//ảnh s//át đưa đi, Lâm Nguyệt khóc lóc tố anh ta hứa cưới, còn đứa bé gọi anh ta là bố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...