Cuối cùng, Giang Tuyết Nghi khàn giọng nói:

“Tôi nguyện dùng mặt của mình, đổi một lần được người đời nhớ đến.”

Rắc.

Quyển hợp đồng da người nứt ra một đường.

7

Khế đầu tiên bị gọi ra.

Tầng ba mươi sáu bắt đầu rung chuyển.

Đèn trong phòng tiệc lúc sáng lúc tối. Những vị khách đứng hai bên đồng loạt ngã xuống, bóng của họ từ dưới chân chậm rãi mọc trở về. Có người ôm đầu khóc, có người ngơ ngác nhìn tay mình, có người bỗng hét lên tên người thân đã quên mất nhiều năm.

Nhưng Khế Nương không biến mất.

Ngược lại, cô ta càng đáng sợ hơn.

Mái tóc đen của cô ta bay lên, để lộ gương mặt trống rỗng. Trên gương mặt ấy, vô số đường chỉ đỏ đang bò. Mỗi đường chỉ đều nối với một cánh cửa khế phòng. Chín cánh cửa mở rộng, bên trong truyền ra tiếng khóc, tiếng cười, tiếng cầu xin, tiếng ký bút trên giấy.

Giọng Khế Nương không còn dịu dàng nữa.

“Các ngươi tưởng gọi ra khế đầu tiên là có thể phá ta?”

Cô ta xé một trang hợp đồng xuống, nhét thẳng vào khe miệng trên mặt.

Trang giấy bị cô ta nuốt vào.

Ngay sau đó, dưới sàn nước đen có một khuôn mặt nổ tung thành mực đen.

Giang Tuyết Nghi hét lên.

“Không!”

Là mặt anh trai cô ta.

Tôi lập tức che mắt cô ta bằng chuông đồng.

“Đừng nhìn! Cô càng đau, cô ta càng ăn được nhiều!”

Giang Tuyết Nghi quỳ xuống đất, cả người run rẩy. Tôi không thích cô ta. Cô ta hại anh cả, hại Tần gia, cũng hại rất nhiều người trong phòng tiệc. Nhưng lúc này nhìn cô ta, tôi bỗng cảm thấy cô ta cũng chỉ là một người bị kéo vào khế rồi càng vùng càng lún sâu.

Người xấu có thể đáng thương.

Nhưng đáng thương không có nghĩa là không cần trả giá.

Tôi nói:

“Cô nợ anh cả tôi, lát nữa phải trả.”

Giang Tuyết Nghi ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.

“Nếu tôi còn sống.”

Tôi gật đầu.

“Ừ. Nếu cô còn sống.”

Anh hai nghe vậy nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Sao lời này nghe không may mắn chút nào…”

Khế Nương đã bước tới trước mặt anh cả.

Cô ta đưa tay chạm vào mặt anh.

Tôi lập tức lắc chuông, nhưng lần này tiếng chuông vừa vang lên đã bị giấy trắng nuốt mất. Từng tờ giấy dán lên chuông đồng, muốn bịt kín âm thanh của nó.

Tiểu Hồ cắn rách chân trước, dùng máu hồ ly vẽ một vòng quanh chuông. Giấy trắng bị đẩy ra một chút, nhưng nó cũng lập tức ngã xuống, đuôi bị thương lại rỉ m//áu.

Tôi đau lòng hét:

“Tiểu Hồ!”

Nó yếu ớt nói:

“Không sao… bổn hồ ly còn chịu được…”

Tiểu Bạch bị những cánh tay trong cửa giữ chặt, lưng bị lụa đỏ quấn mấy vòng. Nó gầm lên, nhưng nhất thời không thoát được.

Anh cả đứng trước mặt Khế Nương, ánh mắt lạnh như băng.

Khế Nương nói:

“Ta thích mặt của ngươi.”

Anh cả đáp:

“Cô không xứng.”

Khế Nương đưa tay cắm vào vai anh.

Khí vận vàng nhạt trên người anh bị kéo ra từng sợi.

Ba cuối cùng ra tay.

Ông lấy từ trong áo ra một miếng ngọc cổ màu đen. Đó là vật gia truyền của Tần gia, bình thường luôn đặt trong từ đường, rất ít khi mang ra ngoài. Ba cắn đầu ngón tay, ấn lên miếng ngọc.

“Tần gia đời thứ bảy mươi ba, Tần Trấn Nam, xin mở gia ấn.”

Miếng ngọc đen sáng lên.

Phía sau ba, mơ hồ hiện ra một bóng cửa lớn. Cánh cửa ấy rất cổ, trên cửa khắc hai chữ Tần thị. Không phải Tần thị công ty, mà là Tần thị tông môn ngày xưa.

Một luồng khí vàng từ cửa lớn tràn ra, chặn bàn tay Khế Nương.

Mẹ đứng bên cạnh ba, không biết từ khi nào đã tháo chiếc vòng ngọc trên tay xuống. Bà đặt vòng ngọc lên lòng bàn tay tôi.

“Noãn Noãn, mẹ không biết bắt quỷ, cũng không hiểu khế. Nhưng vòng này là bà nội con để lại cho mẹ. Bà nói, khi nào Tần gia gặp nạn, đưa cho người có thể giữ nhà.”

Tôi nhìn vòng ngọc.

Trên vòng có một vết nứt rất nhỏ.

Nhưng bên trong vết nứt ấy có ánh sáng ấm áp.

Tôi đeo vòng vào tay.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy một giọng bà lão rất hiền vang bên tai.

“Tiểu tổ tông, đừng sợ.”

Tôi chớp mắt.

Trong phòng tiệc, phía sau ba mẹ và các anh, có từng bóng người mờ nhạt hiện ra.

Ông nội.

Bà nội.

Những tổ tiên Tần gia mà tôi chưa từng gặp.

Họ đứng phía sau chúng tôi, không nói gì, nhưng khí vận của cả Tần gia như một ngọn đèn lớn được thắp lên giữa tầng ba mươi sáu tối đen.

Khế Nương lùi lại một bước.

Giọng cô ta trở nên âm trầm.

“Tần gia… lại là Tần gia…”

Tôi lập tức bắt được trọng điểm.

“Cô biết Tần gia?”

Khế Nương im lặng.

Anh ba thấp giọng:

“Noãn Noãn, hỏi tiếp.”

Tôi nhìn Khế Nương.

“Cô từng ký khế với Tần gia?”

Mái tóc của Khế Nương bỗng dựng lên.

Chín cánh cửa phía sau đồng loạt đóng sầm lại.

Nhưng đã muộn.

Trong tiếng đóng cửa đó, tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất nhẹ.

Từ cánh cửa thứ chín.

Tôi quay đầu nhìn.

Dấu tay nhỏ trên cánh cửa thứ chín đang phát sáng.

Không phải dấu tay của tôi.

Là dấu tay của một đứa trẻ khác.

Rất lâu, rất lâu trước kia.

Một đứa trẻ Tần gia từng ký khế với Khế Nương.

8

Cánh cửa thứ chín không mở.

Nhưng khe cửa chảy ra mực đỏ.

Mực đỏ lan trên sàn, không chạm vào ai khác, chỉ bò tới trước chân tôi. Trong mực đỏ hiện lên vài chữ rất cũ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...