Vô Nhai Sơn.

Tôi vừa nhìn thấy ba chữ này, cửa phòng đã bị gõ nhẹ.

Anh cả đứng ngoài cửa.

Anh vẫn mặc áo ngủ màu xám, rõ ràng cũng chưa ngủ. Trong tay anh cầm một tập tài liệu cũ, sắc mặt rất trầm.

“Noãn Noãn, anh ba tìm thấy ghi chép về Tần Vô Nhai.”

Tôi ôm bản đồ, mở cửa cho anh vào.

Anh cả đặt tài liệu xuống trước mặt tôi.

Đó là bản sao một trang gia phả cũ bị cháy mất góc. Trên giấy chỉ còn vài dòng chữ đứt đoạn.

“Tần Vô Nhai, đời thứ bốn mươi hai, sinh ra đã thông âm dương, bảy tuổi nhập tổ đường, chín tuổi giữ khế môn, mười hai tuổi…”

Đoạn sau bị cháy mất.

Dòng cuối cùng còn sót lại chỉ có mấy chữ.

“Không được gọi tên người này sau giờ Tý.”

Tôi nhìn đồng hồ.

Mười hai giờ một phút.

Anh cả cũng nhìn thấy.

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Tiểu Hồ nhỏ giọng nói:

“Vừa qua giờ Tý…”

Ngay lúc đó, dưới lầu truyền tới tiếng chuông cửa.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng.

Rất chậm.

Rất lễ phép.

Giống như có khách tới thăm vào giữa đêm.

Mẹ và ba cũng bị đánh thức. Anh hai vừa chạy ra khỏi phòng vừa khoác áo, tóc rối tung.

“Ai nửa đêm còn bấm chuông? Có biết nhà này vừa trải qua chuyện kinh dị không hả?”

Anh ba từ thư phòng đi ra, trong tay còn cầm máy tính.

“Camera cửa chính không có hình.”

Ba nhìn tôi.

Tôi ôm chuông đồng.

“Con xuống xem.”

Cả nhà lập tức đi cùng tôi.

Đèn phòng khách bật sáng, nhưng sân ngoài cửa vẫn tối đen. Qua màn hình chuông cửa, chỉ nhìn thấy một màu trắng xóa. Không phải nhiễu tín hiệu. Giống như có ai lấy một tờ giấy trắng dán sát vào ống kính.

Chuông cửa lại vang.

Ding dong.

Ding dong.

Tôi đi tới sau cửa, Tiểu Bạch đứng sát bên cạnh.

Từ ngoài cửa truyền vào một giọng trẻ con.

Rất non.

Rất nhẹ.

“Có ai ở nhà không?”

Anh hai lập tức nổi da gà.

“Đừng trả lời, tuyệt đối đừng trả lời.”

Giọng trẻ con ngoài cửa lại vang lên.

“Ta tới trả đồ.”

Tôi nhìn ba.

Ba gật đầu rất nhẹ.

Anh cả đứng phía sau tôi, tay đặt lên vai tôi.

Tôi nâng chuông đồng, nói với ngoài cửa:

“Trả đồ thì để xuống.”

Ngoài cửa im lặng một lát.

Sau đó, tiếng cười khẽ vang lên.

“Vẫn thông minh như vậy.”

Tôi cau mày.

“Ngươi là ai?”

Giọng trẻ con đáp:

“Ta là người mà các ngươi vừa gọi tên.”

Cả nhà đều im lặng.

Tần Vô Nhai.

Anh hai mặt trắng bệch, dùng khẩu hình nói:

“Xong rồi.”

Ngoài cửa có thứ gì đó được đặt xuống.

Sau đó tiếng bước chân vang lên, rất nhỏ, như một đứa trẻ đi chân trần trên nền đá. Tiếng bước chân dần xa, nhưng giọng nói kia vẫn quanh quẩn bên tai tôi.

“Tiểu tổ tông, Khế Nương chỉ là người giữ cửa.”

“Cửa thứ chín sắp mở.”

“Lần này, đừng ký tên nữa.”

Tất cả âm thanh biến mất.

Ba mở cửa.

Ngoài cửa không có ai.

Chỉ có một chiếc hộp gỗ màu đen đặt trên bậc thềm. Hộp không khóa. Trên nắp hộp khắc một hàng chữ nhỏ.

“Trả cho Tần Noãn Noãn.”

Anh cả ngăn tôi lại, tự mình dùng gậy dài mở nắp hộp.

Bên trong không có vật đáng sợ.

Chỉ có một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh là một ngọn núi phủ sương. Dưới chân núi có một cánh cổng đá, trên cổng viết ba chữ: Vô Nhai Sơn.

Trước cổng đá có hai đứa trẻ đứng cạnh nhau.

Một đứa là bé trai mặc áo đen, cổ tay đeo chuông đồng.

Một đứa là bé gái mặc váy đỏ, tóc buộc hai bên.

Bé gái ấy ôm một con bạch hổ con.

Tôi nhìn tấm ảnh.

Đầu óc bỗng trống rỗng.

Bởi vì bé gái trong ảnh có gương mặt giống hệt tôi.

Không phải giống lúc này.

Mà giống tôi khi bốn tuổi rưỡi.

Mẹ che miệng, lùi lại một bước.

Anh cả lập tức lấy tấm ảnh ra, lật mặt sau.

Mặt sau có một hàng chữ viết bằng mực đỏ đã khô từ rất lâu.

“Năm ấy, Noãn Noãn tự nguyện ký khế, dùng một đời khí vận Tần gia, đổi lấy cửa thứ chín đóng lại trăm năm.”

Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ hơn.

“Nay trăm năm đã hết.”

Gió đêm thổi qua sân.

Chuông đồng trong tay tôi không ai chạm vào, nhưng tự vang lên một tiếng.

Keng.

Trên tấm bản đồ Vô Sinh Môn, điểm đỏ ở Vô Nhai Sơn lan rộng như một con mắt chậm rãi mở ra.

Cùng lúc đó, trong chiếc hộp gỗ trống rỗng, một tờ giấy trắng từ từ hiện lên.

Trên giấy có một dòng chữ.

“Tân khế đã chuẩn bị.”

“Người ký: Tần Noãn Noãn.”

Tôi nhìn tờ giấy.

Rất lâu sau, tôi ôm chặt chuông đồng, nhỏ giọng nói:

“Nhưng lần này…”

“Con không ký nữa.”

Ngoài sân tối đen.

Từ nơi rất xa, có tiếng trẻ con cười khẽ truyền tới.

“Vậy thì cửa tự mở.”

Hết quyển.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...