“Tần Hoài Cẩn.”
Lần này, anh cả không cần tránh nữa.
Bởi vì tên anh trên khế đang cháy.
Anh nhìn cô ta.
Giang Tuyết Nghi cười, gương mặt đã không còn nguyên vẹn, nhưng trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô ta lại giống cô gái từng đứng trước cổng Tần thị năm năm trước.
“Tôi từng thật sự thích anh.”
Anh cả im lặng một lát.
“Tôi biết.”
“Anh biết?”
“Ừ.”
Giang Tuyết Nghi bật cười, nước mắt rơi xuống.
“Vậy là đủ rồi.”
Lửa trắng bùng lên.
Cô ta và Khế Nương cùng bị nuốt vào trong ánh lửa.
9
Khi lửa tắt, phòng tiệc trở lại bình thường.
Rèm trắng biến mất. Lụa đỏ biến mất. Chín cánh cửa cũng biến mất. Những vị khách ngã trên đất lần lượt tỉnh lại, ai cũng mơ màng như vừa trải qua một cơn ác mộng rất dài. Có người ôm mặt khóc, có người gọi điện cho người thân, có người nhìn hợp đồng trong tay mình rồi xé nát như phát điên.
Quyển hợp đồng da người rơi xuống đất.
Nó đã cháy hơn phân nửa.
Trang viết tên anh cả cũng cháy sạch. Vệt đen trên cổ tay anh dần rút đi, chỉ còn một vết mảnh như sợi tóc, rồi cũng biến mất.
Tôi thở phào.
Anh cả ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
“Noãn Noãn.”
Tôi nhìn anh.
“Dạ?”
Anh xoa đầu tôi.
“Cảm ơn.”
Tôi nghiêm túc nói:
“Không cần cảm ơn. Anh cả nhớ mua bánh kem cho con là được.”
Anh hai lập tức chen vào:
“Anh cũng muốn ăn. Hôm nay anh bị dọa gần m//ất nửa cái m//ạng, phải ăn hai miếng.”
Anh ba nhìn quanh.
“Giang Tuyết Nghi đâu?”
Không ai trả lời.
Trên đất chỉ còn lại chuỗi ngọc trai trắng của cô ta. Nhưng từng viên ngọc đều đã nứt, bên trong không phải ngọc, mà là những mảnh giấy nhỏ cuộn lại. Anh ba đeo găng tay, cẩn thận mở một mảnh.
Bên trên viết một cái tên.
Không phải Giang Tuyết Nghi.
Không phải Tần Hoài Cẩn.
Mà là một cái tên rất cũ.
“Tần Vô Nhai.”
Ba sắc mặt khẽ đổi.
Anh cả hỏi:
“Ai?”
Ba trầm mặc một lúc mới nói:
“Đời thứ bốn mươi hai của Tần gia. Người bị xóa khỏi gia phả.”
Anh hai há miệng.
“Bị xóa khỏi gia phả? Tổ tiên nhà mình còn có người như vậy sao?”
Anh ba lập tức mở điện thoại, nhưng tín hiệu vẫn chưa khôi phục. Anh nhíu mày.
“Đời thứ bốn mươi hai chính là đoạn ghi chép bị xé.”
Tôi nhặt chuông đồng lên.
Chuông đồng vốn đã yên tĩnh, nhưng khi tôi nghe thấy cái tên Tần Vô Nhai, nó bỗng rung nhẹ một cái.
Không phải vì sợ.
Mà giống như nhận ra thứ gì.
Tôi cúi đầu nhìn chuông.
Trên thân chuông có một đường văn mới hiện lên.
Rất mảnh.
Rất cũ.
Giống như một cánh cửa.
Mẹ ôm tôi lên.
“Về nhà trước đã. Chuyện còn lại để người lớn xử lý.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nhưng khi đi ngang qua nơi Giang Tuyết Nghi biến mất, tôi nghe thấy một tiếng gọi rất nhỏ.
“Noãn Noãn…”
Tôi quay đầu.
Không có ai.
Chỉ có một mảnh tro trắng rơi trên nền đá.
Tôi nhìn mảnh tro ấy.
Nó chậm rãi cuộn lại, biến thành một con bướm giấy rất nhỏ. Con bướm giấy bay tới trước mặt tôi, đậu lên chuông đồng, rồi tan ra thành một chữ.
“Chưa.”
Chưa?
Chưa gì?
Chưa kết thúc?
Hay là chưa trả hết?
Tôi còn chưa kịp nói, thang máy phía xa bỗng “ding” một tiếng.
Cửa thang máy mở ra.
Bên trong không có người.
Nhưng trên vách thang máy, có một dấu tay nhỏ màu đỏ.
Giống dấu tay trên cánh cửa thứ chín.
10
Sau đêm ở khách sạn Vân Đỉnh, Tần thị nhanh chóng ổn định lại.
Cổ phiếu bị đ//ánh úp nhưng không sụp. Tài liệu mật bị tung ra, nhưng anh ba đã chuẩn bị đội pháp lý và kỹ thuật từ trước, rất nhiều thứ đều được chứng minh là bị chỉnh sửa. Những cổ đông từng đứng về phía đối thủ lần lượt bị điều tra. Ba nói, chuyện công ty cứ giao cho người lớn.
Tôi chỉ cần ăn no, ngủ đủ, dưỡng lại linh lực.
Nhưng tôi ngủ không ngon.
Liên tiếp ba đêm, tôi đều mơ thấy căn phòng trắng.
Bàn trang điểm.
Gương.
Áo cưới cũ.
Và một đứa trẻ đứng trước gương.
Đứa trẻ ấy mặc áo dài màu đen, tóc buộc bằng dây đỏ, trên cổ tay đeo một chiếc chuông đồng giống hệt của tôi. Nó quay lưng về phía tôi, cầm bút đỏ viết tên mình lên giấy.
Tôi muốn chạy tới ngăn nó lại, nhưng chân như bị nước đen giữ chặt.
Trong gương, tôi nhìn thấy mặt đứa trẻ.
Không phải mặt tôi.
Nhưng rất giống tôi.
Nó nhìn tôi trong gương, miệng không động, giọng nói lại vang lên trong đầu tôi.
“Tiểu tổ tông, cuối cùng em cũng trở về.”
Tôi giật mình tỉnh dậy.
Tiểu Hồ ngủ bên cạnh cũng bật dậy theo, lông toàn thân dựng đứng.
“Lại mơ thấy?”
Tôi gật đầu.
Tiểu Bạch nằm dưới giường mở mắt, tiếng gầm thấp cuộn trong cổ họng.
Tôi xuống giường, đi tới bàn học, lấy tấm bản đồ Vô Sinh Môn ra.
Trước đó, sau khi Giếng O//án Đồng, trường học cũ, từ đường Tống gia và Tần thị lần lượt hiện điểm đỏ, bản đồ đã yên tĩnh lại. Nhưng bây giờ, trên bản đồ xuất hiện một điểm đỏ mới.
Không nằm ở Bắc Thành.
Cũng không nằm ở Thanh Hà.
Nó nằm trên một vùng núi rất xa, nơi bản đồ cũ gần như không ghi rõ tên. Nhưng bên cạnh điểm đỏ có ba chữ nhỏ đang hiện ra từng nét.
Chaporia
Bình Luận (0)