Ông lão dừng trước mặt tôi.
Ông ta cúi xuống nhìn tôi, nụ cười càng hiền.
“Tiểu tổ tông.”
“Cuối cùng cô cũng tới.”
Ngọc bội trước ngực tôi nóng rực.
Vết nứt trên đó lan thêm một chút.
Cùng lúc ấy, giọng sư phụ bỗng vang lên trong đầu tôi.
Rất ngắn.
Rất gấp.
“Noãn Noãn.”
“Chạy.”
“Hắn không phải người.”
Tôi chưa từng nghe sư phụ nói chạy bằng giọng như vậy.
Tim tôi lập tức trầm xuống.
Ông lão nhìn tôi.
“Huyền Cơ còn sống à?”
Tôi khựng lại.
Ông ta biết tên sư phụ.
Không phải “lão tổ Tần gia”.
Không phải “Tần Huyền Cơ”.
Mà là gọi thẳng “Huyền Cơ”.
Giống như người quen cũ.
Tôi hỏi: “Ông là ai?”
Ông lão cười.
“Ta à?”
Ông giơ kẹo hồ lô trong tay lên.
“Ta từng là người bán kẹo cho đám trẻ trong trấn.”
“Sau đó ta bán thứ khác.”
Anh hai lạnh mặt: “Bán gì?”
Ông lão nhìn anh.
Ánh mắt rất nhẹ.
Nhưng anh hai lập tức lùi nửa bước, sắc mặt trắng đi.
Tôi biết.
Ông lão vừa nhìn trúng vận của anh hai.
Tôi giơ tay che trước mặt anh.
“Không được nhìn anh hai ta.”
Ông lão cười.
“Em gái thương anh thật.”
Tôi nói: “Đúng.”
Ông lão khựng lại một chút.
Có lẽ ông ta không ngờ tôi trả lời thẳng như vậy.
Tôi nhìn ông ta.
“Ông là người Tống gia?”
Ông lão lắc đầu.
“Không. Tống gia chỉ là đám ngu xuẩn có tiền. Ta giúp bọn chúng dựng trận. Bọn chúng giúp ta nuôi đám trẻ dưới giếng. Giao dịch rất công bằng.”
Trưởng thôn tức đến run rẩy.
“Ông hại cả trấn!”
Ông lão liếc ông ta một cái.
“Ngươi cũng sống nhờ ta hai mươi năm. Không có ta, ngươi đã chết trong trận cháy đó rồi.”
Trưởng thôn cứng họng.
Tôi hỏi: “Cô bé váy đỏ là mắt trận?”
Ông lão nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng có chút hứng thú.
“Đúng. Tống Đường mệnh âm, sinh vào giờ quỷ môn mở, lại là huyết mạch Tống gia. Lấy nó làm mắt trận, vừa giữ được tiền tài Tống gia, vừa nuôi được oán đồng. Đáng tiếc mẹ nó ngu xuẩn, thả vài đứa trẻ ra ngoài, làm trận nứt một góc.”
Tôi nghe đến đây thì rất tức.
“Vậy nên ông đốt cả thị trấn?”
Ông lão cười.
“Lửa sạch nhất. Đốt rồi, người sống sẽ im lặng, người chết sẽ oán hận. Oán hận càng nặng, trận càng tốt.”
Anh hai nghiến răng.
“Ông có còn là người không?”
Ông lão nhìn anh, cười hiền lành.
“Không phải tiểu tổ tông đã biết rồi sao?”
“Ta không phải người.”
Nói xong, ông bỗng cúi đầu nhìn tôi.
“Tần Noãn Noãn, ngươi muốn cứu chúng sao?”
Tôi nhìn giếng.
Những đứa trẻ dưới đó đều đang nhìn tôi.
Tôi gật đầu.
“Muốn.”
Ông lão cười.
“Vậy xuống đi.”
Ngay khi ông ta dứt lời, miệng giếng bỗng mở rộng.
Không phải nắp giếng mở.
Mà là cả cái giếng như một cái miệng khổng lồ, từ từ há ra.
Một lực hút kinh khủng bùng lên.
Tô Mạn hét lên.
Đạo diễn ngã ngồi xuống đất.
Anh hai ôm chặt tôi nhưng vẫn bị kéo về phía trước.
Bạch hổ gầm lên, thân hình phóng lớn, móng vuốt cắm sâu xuống nền đá.
Tôi nghe thấy cô bé váy đỏ hét lên từ dưới giếng.
“Chị đừng xuống!”
Nhưng đã muộn.
Một bàn tay nhỏ lạnh buốt từ dưới giếng vươn ra.
Nắm lấy cổ tay tôi.
Kéo mạnh.
Trước mắt tôi tối sầm.
Tôi rơi xuống giếng.
12
Tôi không rơi vào nước.
Tôi rơi vào một căn phòng rất tối.
Xung quanh có mùi ẩm mốc, mùi tro cháy và mùi bùn đất.
Tôi ngồi dậy, phát hiện dưới chân là nền gạch cũ. Trên tường có rất nhiều vết cào. Vết cào nhỏ, giống móng tay trẻ con để lại.
Cô bé váy đỏ đứng cách tôi không xa.
Nó ôm búp bê cháy đen, ngơ ngác nhìn tôi.
“Chị thật sự xuống rồi.”
Tôi phủi bụi trên váy.
“Ừ.”
“Chị không nên xuống.”
“Nhưng các em ở dưới này.”
Cô bé váy đỏ im lặng.
Một lát sau, nó nhỏ giọng nói: “Chị sẽ bị nó ăn.”
Tôi nhìn quanh.
“Ông lão kia?”
Nó gật đầu.
“Ông ấy không phải người. Mẹ nói ông ấy là quỷ sống. Không chết, không già, không có tim.”
Tôi suy nghĩ.
Quỷ sống.
Tôi chưa từng nghe sư phụ nói kỹ về thứ này.
Nhưng sư phụ bảo chạy, chứng tỏ rất khó đối phó.
Tôi hỏi: “Em tên Tống Đường?”
Cô bé gật đầu.
“Em có biết nơi này là đâu không?”
“Phòng học.”
Tôi khựng lại.
Nhìn kỹ mới phát hiện nơi này đúng là phòng học.
Chỉ là bàn ghế đều đã hỏng.
Bảng đen phía trước phủ đầy bụi.
Trên bảng còn viết một hàng chữ bằng phấn trắng đã mờ.
“Không được mở cửa.”
Tôi hỏi: “Ngày đó các em bị nhốt ở đây?”
Tống Đường gật đầu.
“Mấy người lớn nói chỉ cần ngoan ngoãn học xong một đêm, sáng hôm sau sẽ đưa tụi em về nhà. Nhưng tụi em đợi mãi, đợi mãi, không ai tới. Sau đó bên ngoài cháy. Khói chui vào. Có em khóc. Có em gọi mẹ. Có em muốn mở cửa, nhưng cửa bị khóa.”
Chaporia
Bình Luận (0)