Tôi chỉ cần quyền lực trở lại trong tay mình.
Sau cuộc họp, anh trai đứng bên cạnh tôi, cười nói:
“Bố mà nhìn thấy em hôm nay, chắc chắn sẽ rất tự hào.”
Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa kính.
“Em cũng hy vọng vậy.”
Anh trai đưa cho tôi một tập tài liệu.
“À, có chuyện này chắc em muốn biết.”
Tôi mở ra xem.
Là bản án liên quan đến vụ làm giả hồ sơ vay vốn và tranh chấp kinh tế của Vương Hải.
Anh ta bị xử phạt, bị hạn chế tiêu dùng, đưa vào danh sách thất tín.
Công ty Hải Thịnh chính thức bị xóa tên.
Tài sản cá nhân còn lại bị dùng để trả nợ.
Triệu Lệ vì liên quan đến một phần dòng tiền bất minh cũng bị điều tra, cuối cùng phải bán hết đồ đạc để bồi thường.
Mẹ chồng cùng Diệu Tổ chuyển về căn nhà cũ ở quê.
Nghe nói Diệu Tổ không chịu được cuộc sống thiếu tiền, ngày nào cũng gào khóc đòi ăn ngon, đòi mua đồ chơi đắt tiền.
Mẹ chồng lúc này mới nếm được quả đắng của việc chiều cháu vô độ.
Nhưng đã muộn.
Tôi khép tài liệu lại.
Trong lòng không có quá nhiều dao động.
Có lẽ đây chính là kết cục tốt nhất.
Không cần tự tay đẩy họ xuống vực.
Chỉ cần rút lại chiếc thang mà tôi từng đưa cho họ.
Bọn họ tự khắc sẽ rơi xuống nơi vốn thuộc về mình.
Tối hôm đó, tôi đến trường đón Nam Nam.
Con bé vừa kết thúc buổi biểu diễn piano thiếu nhi.
Trên sân khấu, Nam Nam mặc chiếc váy màu trắng, tóc buộc nơ nhỏ.
Khi tiếng đàn cuối cùng vang lên, cả hội trường vỗ tay.
Con bé đứng dậy cúi chào.
Ánh mắt giữa biển người nhanh chóng tìm thấy tôi.
Sau đó nở một nụ cười rực rỡ.
Nụ cười ấy sạch sẽ, tự tin, sáng như ánh mặt trời.
Tôi đứng dưới sân khấu, nước mắt bất giác dâng lên.
Nhưng lần này không phải vì đau lòng.
Mà là vì hạnh phúc.
Sau buổi diễn, tôi đưa Nam Nam đi ăn buffet.
Vẫn là buffet nướng.
Vẫn là ánh đèn trắng.
Vẫn là mùi thịt thơm lan khắp không khí.
Nhưng lần này, không còn ai gõ vào tay con bé.
Không còn ai mắng con bé ăn nhiều là đồ ăn hại.
Không còn ai bắt con bé phải nhường cho một đứa trẻ khác.
Nam Nam cầm kẹp, cẩn thận lấy một đĩa thịt xông khói.
Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.
“Mẹ ơi, con lấy cái này được không?”
Tôi mỉm cười.
“Được.”
Con bé lại nhìn con cua hoàng đế trong bể kính.
Ánh mắt lấp lánh.
“Vậy… con có thể ăn cua không?”
Tôi gọi nhân viên phục vụ.
“Một con cua hoàng đế.”
Nhân viên mỉm cười ghi món.
Nam Nam ngồi đối diện tôi, hai mắt mở to.
“Mẹ ơi, đắt lắm đó.”
Tôi chống cằm nhìn con.
“Nam Nam.”
“Con phải nhớ.”
“Giá trị của con không nằm ở việc một món ăn bao nhiêu tiền.”
“Cũng không nằm ở việc người khác có thích con hay không.”
“Con sinh ra đã đáng được yêu thương.”
“Đáng được ăn món mình thích.”
“Đáng được sống cuộc đời thật tốt.”
Nam Nam nhìn tôi thật lâu.
Rồi con bé cúi đầu cười.
Nụ cười có chút ngượng ngùng, nhưng rất ngọt.
“Mẹ ơi.”
“Sau này con lớn lên, con cũng muốn trở thành người giống mẹ.”
Tôi hỏi.
“Giống mẹ ở điểm nào?”
Con bé suy nghĩ rất nghiêm túc.
“Dịu dàng với người mình yêu.”
“Nhưng sẽ không để người xấu bắt nạt.”
Tôi ngẩn ra.
Rồi bật cười.
“Được.”
“Mẹ chờ ngày đó.”
Ngoài cửa kính, thành phố lên đèn.
Dòng xe chạy qua như những vệt sáng dài.
Tôi bóc một miếng cua đặt vào bát Nam Nam.
Con bé ăn một miếng, đôi mắt cong lên vì vui sướng.
Tôi nhìn con gái mình.
Nhìn đĩa thịt xông khói trước mặt.
Nhìn nồi nướng đang bốc khói nghi ngút.
Bỗng nhiên cảm thấy tất cả đau khổ trong quá khứ đều đã bị bỏ lại rất xa.
Ngày hôm đó, Vương Hải vì một đĩa thịt 18 tệ mà đánh con gái tôi.
Anh ta nghĩ mình đang dạy con gái biết tiết chế.
Nghĩ mình đang bảo vệ cái gọi là uy nghiêm của đàn ông.
Nhưng anh ta không biết.
Cái tát ấy không đánh gãy sự thèm ăn của Nam Nam.
Mà đánh tỉnh tôi.
Từ đó về sau.
Tôi không còn là người vợ cúi đầu nhẫn nhịn trong nhà họ Vương nữa.
Tôi là Lâm Duyệt.
Là mẹ của Nam Nam.
Là con gái nhà họ Lâm.
Là người phụ nữ có thể tự tay giành lại tất cả những gì thuộc về mình.
Còn những kẻ từng xem mẹ con tôi là cỏ rác.
Cuối cùng đều phải trả giá.
Bằng tiền.
Bằng danh tiếng.
Bằng cả phần đời còn lại trong hối hận.
Mà tôi và Nam Nam.
Sẽ sống thật tốt.
Sống rực rỡ.
Sống đến mức chỉ cần bọn họ ngẩng đầu nhìn lên.
Cũng không còn với tới được nữa.
Hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)