11

Ngày hôm sau, cuối cùng tôi cũng gặp được nữ chính mà những dòng bình luận nhắc tới.

Thì ra lại là người quen cũ.

Hứa Thanh Nhiên.

Bạn học cùng lớp với tôi và Lục Hoài hồi cấp ba.

Cô ấy và Lục Hoài giống nhau.

Đều xuất thân nghèo khó.

Cũng đều chăm chỉ cố gắng, thành tích xuất sắc.

Thời cấp ba, cô ấy là lớp trưởng.

Lục Hoài là cán sự học tập.

Có lẽ vì hoàn cảnh gia đình tương tự.

Hoặc cũng có lẽ vì đều học giỏi.

Tóm lại quan hệ của họ rất tốt, thường xuyên cùng nhau thảo luận bài tập.

Cùng nhau lên bục nhận thưởng.

Cùng nhau xuất hiện trên bảng vinh danh.

Cùng nhau giúp giáo viên chấm bài.

Bạn học trong lớp đều đồn rằng họ đang yêu nhau.

Còn nói nào là trai tài gái sắc.

Xứng đôi vô cùng.

Nghe những lời đồn đó, trong lòng tôi rất khó chịu.

Về đến nhà liền cố tình bắt nạt Lục Hoài.

Bắt anh cởi áo làm ngựa cho tôi cưỡi.

Thậm chí còn xấu xa chụp ảnh lại.

Định gửi cho Hứa Thanh Nhiên để phá hoại quan hệ của họ.

Bây giờ nghĩ lại.

Tôi đúng là một nữ phụ độc ác tiêu chuẩn.

Tiêu chuẩn đến mức rập khuôn.

Nhưng cuối cùng, ngay trước giây phút gửi tấm ảnh đi, tôi lại đổi ý.

Lục Hoài trong ảnh hấp dẫn đến vậy.

Tôi sao nỡ cho người khác nhìn thấy chứ?

Lục Hoài như thế chỉ có thể để một mình tôi nhìn.

Sau khi tốt nghiệp, những năm qua Lục Hoài và Hứa Thanh Nhiên không còn liên lạc.

Hiện giờ.

Hứa Thanh Nhiên trở thành nhà nghiên cứu khoa học cấp quốc gia.

Lục Hoài trở thành doanh nhân nổi tiếng.

Hai người đều được mời làm đại diện cựu học sinh, lên phát biểu trong lễ kỷ niệm.

Thì ra họ cầm kịch bản gặp lại sau nhiều năm, tái ngộ trên đỉnh cao.

Nhìn họ giống hệt thời cấp ba.

Cùng nhau đứng trên bục chủ tịch.

Còn tôi cũng giống như năm đó.

Như một con chuột sống trong cống ngầm.

Đứng ở góc khuất, lén nhìn những thiên chi kiêu tử tỏa sáng rực rỡ.

Dù trong lòng có một trăm lần không muốn thừa nhận.

Tôi vẫn phải công nhận.

Họ nhìn thật sự rất xứng đôi.

Sau chương trình lễ kỷ niệm, nhân viên tổ chức sắp xếp tất cả đại diện cựu học sinh cùng lãnh đạo nhà trường chụp ảnh tập thể.

Lục Hoài nắm tay tôi.

Muốn tôi đứng cạnh anh để chụp hình.

Nhưng không hiểu sao tôi lại bị người khác chen ra ngoài.

Lục Hoài muốn quay lại tìm tôi.

Lại bị thầy Vương giữ lại, nhiệt tình mời anh đứng ở vị trí phía trước nhất.

Lúc này mọi người đã đứng vào vị trí.

Máy ảnh cũng chuẩn bị xong.

Lục Hoài không tiện làm mất mặt thầy Vương.

Chỉ đành phối hợp với nhiếp ảnh gia chụp ảnh.

Mà bên cạnh anh.

Chính là Hứa Thanh Nhiên.

Tôi đứng ngoài khung hình.

Nhìn anh và Hứa Thanh Nhiên cùng chụp một tấm ảnh chung.

Giống như những dòng bình luận đã nói.

Cuộc gặp gỡ của nam chính và nữ chính là sự sắp đặt của cốt truyện.

Là chuyện không thể ngăn cản.

12

Sau khi hoạt động kết thúc, phía nhà trường sắp xếp một bữa tiệc tối.

Suốt cả buổi tiệc, không ngừng có người tới mời rượu Lục Hoài.

Tôi ngồi bên cạnh với tâm trạng thất thần, cũng chẳng còn tâm trí ăn uống.

【Thay vì ngồi đây tự oán tự trách, nữ phụ nên nghĩ cách phá cục đi thì hơn.】

【Nếu tôi là nữ phụ, tôi sẽ tìm cách tác hợp nam nữ chính. Nữ chính tốt bụng như vậy, tranh thủ tạo thiện cảm với cô ấy, sau này còn có thể nhờ cô ấy cầu tình giúp mình, để nam chính tha cho một mạng.】

【Người phía trên nói cũng không phải không có lý. Dù sao trong nguyên tác, tôi nhớ nam chính rất nghe lời nữ chính, đúng chuẩn tổng tài trung thành.】

【Đồng ý. Nói thật, theo dõi nữ phụ lâu như vậy, tôi cũng không nỡ nhìn cô ấy bị ném đi cho sói ăn nữa. Đến lúc đó xác cũng chẳng còn, thảm quá đi mất.】

Tôi đang nhàm chán đọc bình luận.

Nhìn thấy vài dòng được rất nhiều người tán thành kia, ngọn lửa hy vọng trong đôi mắt đã nguội lạnh như tro tàn của tôi lại bùng lên lần nữa.

Những dòng bình luận này hình như nói cũng có lý.

Mất Lục Hoài thì mất thôi.

Dù sao heo hai chân tôi chưa từng thấy, chứ đàn ông hai chân chẳng lẽ còn ít sao?

Tôi đường đường là nữ phụ độc ác, cớ gì phải vì một người đàn ông mà sống không bằng chết?

Việc cấp bách nhất lúc này là giữ được mạng sống.

Tôi không muốn bị ném đi cho sói ăn.

Nghĩ tới đây, tôi lập tức lấy lại tinh thần.

Nữ chính ngồi ở bàn bên cạnh.

Nhân lúc cô ấy đi vệ sinh, tôi đứng dậy đi theo.

Đợi cô ấy quay trở lại, tôi chặn cô ấy trên đường.

“Ôn Nhiêu? Có chuyện gì sao?”

Cô ấy khách sáo hỏi.

“Hứa Thanh Nhiên, tôi có chút chuyện muốn nói với cô.”

“Liên quan đến Lục Hoài.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...