13

Tôi cùng Hứa Thanh Nhiên tìm một nơi không có ai.

“Có thể nói rồi chứ?”

Cô ấy hỏi.

Tôi đi thẳng vào vấn đề.

“Cô thích Lục Hoài, đúng không?”

Tôi rất rõ.

Hứa Thanh Nhiên thích Lục Hoài.

Không chỉ là mười năm trước thời cấp ba.

Mà cả hiện tại cũng vậy.

Cô ấy khựng lại một chút rồi cười nói:

“Cô đang nói gì vậy? Sao có thể chứ?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Nếu không thì tại sao vừa nghe tôi nói liên quan đến Lục Hoài, cô đã lập tức đồng ý đi theo tôi?”

Cô ấy im lặng.

Tôi cũng là con gái.

Tôi quá hiểu ánh mắt của một cô gái khi thích một người.

Loại ánh mắt đó không giấu được.

Mười bảy tuổi Hứa Thanh Nhiên không giấu nổi.

Hai mươi bảy tuổi Hứa Thanh Nhiên cũng vẫn không giấu nổi.

“Thật ra Lục Hoài cũng thích cô.”

Tôi nói.

Hứa Thanh Nhiên nghe vậy thì thất thần trong chốc lát.

Nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh rồi tự giễu cười một tiếng.

“Cô chẳng phải là bạn gái anh ấy sao? Anh ấy sao có thể thích tôi được?”

Tôi mím môi.

“Thật lòng mà nói, hồi cấp ba tôi từng ép anh ấy chụp vài tấm ảnh không hay ho lắm. Tôi dùng những tấm ảnh đó uy hiếp anh ấy ở bên tôi. Thật ra anh ấy vốn không thích tôi. Tôi ngày nào cũng ở cạnh anh ấy, tôi biết trong lòng anh ấy có cô, chỉ là không dám nói ra thôi.”

Hứa Thanh Nhiên sững sờ.

“Cô nói thật sao?”

“Chuyện như vậy tôi lừa cô làm gì?”

Hứa Thanh Nhiên cau mày.

“Ôn Nhiêu, cô làm như vậy quá đáng thật đấy.”

Tôi gật đầu.

“Tôi biết là quá đáng, nên bây giờ chẳng phải đang tìm cách bù đắp sao? Tôi định lấy công chuộc tội, tác hợp cho hai người hữu tình thành đôi. Nhưng tôi có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Tôi biết mình đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với Lục Hoài. Có lẽ trong lòng anh ấy vẫn luôn hận tôi. Tôi muốn sau khi hai người ở bên nhau, cô có thể giúp tôi nói vài lời tốt đẹp, để anh ấy tha thứ cho tôi.”

Hứa Thanh Nhiên suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Tôi chỉ có thể hứa sẽ giúp cô cầu tình. Còn cuối cùng anh ấy có tha thứ hay không thì tôi không thể đảm bảo.”

“Được, không thành vấn đề.”

Dù sao bình luận cũng nói rồi.

Lục Hoài rất nghe lời Hứa Thanh Nhiên.

Sau khi bàn bạc kế hoạch xong với Hứa Thanh Nhiên, chúng tôi quay trở lại phòng tiệc.

Lục Hoài vừa tiễn xong một người tới mời rượu, quay đầu hỏi tôi:

“Vợ yêu đi đâu vậy? Sao lâu thế mới quay lại?”

“Bên trong hơi ngột ngạt nên em ra ngoài hít thở một lát.”

Lục Hoài nhíu mày.

“Vậy chúng ta về sớm đi.”

Tôi vội vàng lắc đầu.

“Không muốn, em vẫn chưa ăn đủ.”

Vừa nói, tôi vừa cầm đũa lên ăn nhiệt tình.

Tiện thể rót đầy ly rượu của Lục Hoài.

Đến khi người tiếp theo tới mời rượu, nhìn ly vang đỏ đầy ắp trước mặt, vẻ mặt Lục Hoài hơi cứng lại.

Nhưng cuối cùng anh chỉ uống một ngụm nhỏ.

Không uống hết thật.

Tôi nhìn hơn nửa ly rượu còn lại, ghét bỏ nói:

“Sao anh không uống hết? Người ta mời rượu anh mà anh không uống cạn thì bất lịch sự quá đấy. Lục Hoài, sao anh lại như vậy?”

Lục Hoài mím môi.

Không nói hai lời, trực tiếp nâng ly uống cạn số rượu còn lại.

Sau đó còn giống như tranh công mà lật ngược ly xuống.

Không còn một giọt.

“Vợ yêu, anh uống hết rồi.”

“A Hoài giỏi quá!”

Tôi nở nụ cười rạng rỡ rồi lại rót đầy ly cho anh.

Sau đó, mỗi lần có người tới mời rượu, tôi đều rót đầy cho Lục Hoài.

Còn anh thì lần nào cũng ngoan ngoãn uống sạch.

Hết ly này tới ly khác.

Đợi tới khi bữa tiệc kết thúc.

Anh đã say đến bất tỉnh nhân sự.

Tôi dìu anh lên xe ngồi ổn định rồi quay đầu giao chìa khóa xe cho Hứa Thanh Nhiên.

Nhìn Lục Hoài say mềm trong xe, Hứa Thanh Nhiên có chút đau lòng.

“Sao lại say đến mức này?”

Tôi đóng cửa xe lại.

“Con người anh ấy rất hướng nội. Nếu không say thì sẽ không chịu bộc lộ lòng mình.”

Nghe vậy, Hứa Thanh Nhiên không nói thêm gì nữa.

“Cô đưa anh ấy về đi. Địa chỉ tôi đã gửi cho cô rồi. Đến nơi thì đánh thức anh ấy dậy. Lúc nửa tỉnh nửa mê là thời điểm anh ấy ít đề phòng nhất, rất dễ nói ra tiếng lòng. Khi đó tình cảm của hai người sẽ có kết quả viên mãn.”

Hai má Hứa Thanh Nhiên thoáng đỏ lên.

“Cảm ơn cô, Ôn Nhiêu.”

Nói xong, cô ấy trực tiếp ngồi vào ghế lái rồi lái xe rời đi.

Tôi đứng tại chỗ.

Nhìn theo hướng chiếc Maybach khuất dần.

Rất lâu sau mới thu hồi ánh mắt.

Tự giễu cười một tiếng.

“Ôn Nhiêu, đến lúc cô nên rời sân khấu rồi.”

Khi đi ra khỏi bãi đỗ xe, trời đã rất muộn.

Người tham dự tiệc cũng đã giải tán hết.

Đây là một khu thương mại nổi tiếng.

Lúc này người tan làm về nhà rất đông.

Tôi đợi hồi lâu mà không bắt được chiếc taxi trống nào.

Đến lúc đó mới muộn màng nhớ ra mình có thể gọi xe công nghệ.

Thế là tôi lấy điện thoại ra gọi xe.

Ứng dụng hiển thị phía trước còn năm mươi bảy người đang xếp hàng.

14

Chiếc Maybach màu đen lao vun vút trên đường.

Trong xe nồng nặc mùi rượu.

Người đàn ông ở ghế phụ đang chìm trong cơn say.

Người phụ nữ lái xe mang theo vẻ mong chờ và vui mừng nho nhỏ trên mặt.

Thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn người đàn ông đang ngủ ở ghế phụ.

Có lẽ vì cảm thấy khó chịu.

Lục Hoài trong lúc ngủ vô thức mò mẫm mở cửa sổ xe.

Gió cuối thu mang theo hơi lạnh sắc bén ùa vào trong xe.

Thổi khiến anh giật mình.

Anh chậm rãi tỉnh lại.

Giơ tay xoa xoa đầu đau nhức.

Trong cơn say, anh hỏi:

“Vợ yêu, chúng ta đang ở đâu vậy?”

Nhưng vừa quay đầu sang, anh lại nhìn thấy người ngồi ghế lái là một người phụ nữ xa lạ.

Lục Hoài lập tức tỉnh táo thêm vài phần.

Giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo cứng rắn.

“Cô là ai? Ôn Nhiêu đâu?”

Hứa Thanh Nhiên bị dọa giật mình.

Vội vàng nói:

“Lục Hoài, là tôi, Hứa Thanh Nhiên đây. Anh không nhớ sao?”

Lục Hoài không trả lời.

Chỉ hỏi tiếp:

“Ôn Nhiêu đâu?”

“Tôi cũng không biết. Cô ấy nhờ tôi lái xe đưa anh về.”

“Dừng xe.”

Tiếng phanh chói tai vang lên.

Chiếc Maybach đột ngột dừng lại.

Lục Hoài lấy điện thoại ra gọi cho Ôn Nhiêu.

Nhưng rất nhanh đã bị đối phương cúp máy.

Gọi liên tiếp vài lần.

Kết quả vẫn như vậy.

Cơn say của Lục Hoài lại tỉnh thêm một nửa.

Trong lòng chỉ còn lại sự lo lắng gào thét.

Tại sao không nghe máy?

Chẳng lẽ xảy ra chuyện rồi?

Anh lo đến phát điên.

Lập tức mở cửa xuống xe, chặn một chiếc taxi.

Hứa Thanh Nhiên đuổi theo xuống xe.

“Lục Hoài, anh định đi đâu?”

Lục Hoài không trả lời.

Trực tiếp ngồi vào taxi.

Đọc tên nhà hàng nơi vừa tổ chức tiệc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...