15

Đợi nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng có tài xế nhận đơn.

Nhưng tôi còn chưa kịp vui mừng thì phát hiện mình định vị sai địa điểm.

Điểm đón khách cách chỗ tôi một đoạn khá xa.

Tôi gọi điện cho tài xế bảo anh ta lái tới.

Ai ngờ anh ta nói bên này xe quá đông, không tới, bảo tôi tự đi bộ qua, nếu không thì hủy đơn.

Tôi hết cách, chỉ đành đi tới điểm đón.

Đi được một lúc, tôi rẽ vào một con đường nhỏ.

Bên ngoài vẫn ồn ào náo nhiệt.

Nhưng nơi này lại vắng vẻ hiu quạnh.

Hai bên đường cây cối um tùm, che khuất phần lớn ánh đèn đường, khiến con đường trở nên tối tăm chật hẹp.

Tôi vừa đi vừa chạy.

Bỗng nhiên có một chiếc xe máy từ phía sau đuổi tới.

Trên xe chen chúc một tên tóc vàng, một tên tóc xanh lá và một tên tóc trắng.

Ba thanh niên bất hảo huýt sáo với tôi.

“Em gái xinh đẹp, đi đâu thế? Có muốn anh chở không?”

Tôi nhìn chiếc xe máy chật kín người.

Làm gì còn chỗ để chở thêm ai nữa?

Tôi không thèm để ý, tiếp tục đi.

Thấy tôi không đáp lại, lòng tự trọng của bọn chúng bị tổn thương.

Chiếc xe máy chạy thẳng lên vỉa hè, chắn ngang trước mặt tôi.

Ba người xuống xe, chặn đường tôi.

“Em gái xinh đẹp, sao không trả lời người ta vậy? Mất lịch sự quá nha.”

Tên tóc vàng tiến tới định nắm cổ tay tôi.

“Đi nào, anh trai đưa em đi.”

Tôi vội lùi lại.

“Các anh làm gì vậy? Đừng đụng vào tôi!”

“Ôi chao, em gái sao nóng tính thế? Kết bạn thôi mà.”

Ba người vừa cười vừa ép sát lại.

Tôi lùi thêm vài bước.

Đang định quay người bỏ chạy thì một bóng người cao lớn đột nhiên lao tới từ phía sau.

Một cú đá trực tiếp hất văng tên tóc xanh lá ra xa.

Tên tóc vàng và tóc trắng thấy vậy liền cùng xông lên.

Lục Hoài mỗi người một đấm.

Đánh bọn chúng như đánh trẻ con, chẳng tốn chút sức nào.

Mấy tên nhóc này quá gầy yếu.

Người nào người nấy như cây sào.

Chiều cao cũng chẳng nổi bật.

Trong khi đó, Lục Hoài mỗi tuần tập gym năm buổi.

Cơ ngực, cơ bụng, cơ tay, thứ gì nên có đều có đủ.

Ba tên côn đồ hoàn toàn không phải đối thủ của anh.

Ba người lồm cồm bò dậy, chen chúc lên xe máy như bạch tuộc rồi bỏ chạy mất dạng.

Lục Hoài quay người nhìn tôi.

Không nói một lời.

Dưới ánh đèn mờ tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Tôi chột dạ né tránh ánh mắt anh, cười gượng hai tiếng.

“Ha ha, Lục Hoài, trùng hợp thật đấy. Sao anh lại ở đây?”

“Không hề trùng hợp.”

Anh lạnh giọng nói.

“Anh tìm em khắp nơi.”

Có vẻ thật sự đang tức giận rồi.

Tôi cứng đầu đổ ngược trách nhiệm, cố tình sa sầm mặt.

“Lục Hoài, dù chúng ta đang yêu nhau thì chẳng lẽ không thể có chút không gian riêng sao? Anh như vậy thật sự khiến tôi ngạt thở. Nếu anh cứ tiếp tục thế này thì chúng ta chia tay đi!”

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không chia, không chia, không chia! Ông đây khó khăn lắm mới theo đuổi lại được vợ mình, rốt cuộc là đứa nào đang ngấm ngầm hại tôi vậy?”

Anh gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Áp suất xung quanh lập tức hạ xuống.

Ngay cả đám bình luận cũng bắt đầu giả chết.

Tôi chột dạ vô cùng.

Hoàn toàn không dám nhìn anh.

“Tại sao không nghe điện thoại?”

“Vừa rồi tài xế gọi xe công nghệ gọi cho em. Em lỡ tay cúp máy anh thôi. Thật sự chỉ là vô ý.”

“Tại sao bỏ anh lại?”

“Bởi vì… bởi vì…”

“Tại sao giao anh cho Hứa Thanh Nhiên?”

Mỗi lần hỏi một câu, anh lại bước lên một bước.

Ba bước sau, anh đã đứng ngay trước mặt tôi.

Trong mắt Lục Hoài có tức giận.

Có thất vọng.

Có nghi hoặc.

Nhưng nhiều hơn cả là tổn thương.

Giống như một chú chó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi.

Tôi điều chỉnh cảm xúc rồi tùy tiện nói:

“Ôi dào! Chẳng phải em thấy anh thích Hứa Thanh Nhiên sao? Nên tiện tay làm việc tốt, tác hợp cho hai người một chút…”

Anh đột nhiên cắt ngang.

“Ai nói anh thích Hứa Thanh Nhiên?”

Đám bình luận chứ ai.

Đương nhiên tôi không thể nói thật.

Nếu không có khi anh lại tưởng tôi bị thần kinh mất.

Tôi cười nói:

“Em tự nhìn ra mà. Em thông minh thế còn gì.”

Lục Hoài nâng cằm tôi lên, ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Thông minh như vậy, sao em lại không nhìn ra người anh thích là em? Từ năm mười bảy tuổi đến năm hai mươi bảy tuổi, người anh thích vẫn luôn chỉ có em.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

“Mười bảy tuổi?”

“Đúng, mười bảy tuổi.

Tôi không dám tin.

“Nhưng năm mười bảy tuổi em đối xử với anh tệ như vậy mà…”

Anh lộ vẻ khó hiểu.

“Khi nào em đối xử tệ với anh?”

“Em bắt anh làm chân sai vặt, còn suốt ngày sai anh chạy việc.”

“Nhưng lần nào em cũng trả cho anh rất nhiều tiền công. Ôn Nhiêu mười bảy tuổi biết nhà Lục Hoài nghèo, vì không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của anh nên mới cố ý sai việc để có thể quang minh chính đại đưa tiền cho anh.”

Tôi từng nghĩ vậy sao?

“Em còn coi anh như nô lệ, thường xuyên sai bảo, nói chuyện cay nghiệt.”

“Em đối xử với anh khác hẳn những người khác. Chẳng phải vì em thích anh nên mới đặc biệt chú ý tới anh sao?”

Như vậy cũng được à?

“Em còn ép anh cởi áo làm ngựa cho em cưỡi. Thậm chí còn chụp lại những bức ảnh anh bị sỉ nhục. Chuyện này chẳng lẽ cũng không tính là bắt nạt anh sao?”

“Đối với anh, đó không phải bắt nạt.”

“Vậy là gì?”

Hai má Lục Hoài hiện lên một tầng đỏ khả nghi.

“Là… phần thưởng…”

Lần này đến lượt tôi đỏ mặt.

“Anh… anh đúng là…”

Tôi không nhịn được giơ tay đấm anh một cái.

Anh nắm lấy tay tôi, thuận thế kéo tôi vào lòng rồi đặt một nụ hôn lên trán tôi.

“Cho nên đừng nói anh thích Hứa Thanh Nhiên nữa. Ôn Nhiêu, trước đây, bây giờ hay sau này, người anh thích chỉ có một mình em. Người anh muốn cũng chỉ có một mình em.”

Tôi vẫn còn hơi nghi ngờ.

“Nhưng đám bình luận…”

Vừa nói, tôi vừa ngẩng đầu lên.

Sau đó phát hiện trước mắt ngập tràn pháo hoa.

【Pháo hoa pháo hoa pháo hoa…】

【Nam nữ chính ngọt quá đi mất, ngọt đến ngất luôn rồi.】

【Hóa thân thành chuột hamster, điên cuồng chèo thuyền, nhiều đường quá, ngọt quá ngọt quá ngọt quá!】

Nam nữ chính?

Lục Hoài và… tôi sao?

Chẳng phải tôi là nữ phụ độc ác à?

【Cuối cùng nam nữ chính cũng nói rõ với nhau rồi. Nếu không nhờ chúng tôi chăm chỉ đóng vai NPC bình luận vô tri thì còn chẳng biết phải kéo dài tới bao giờ nữa! Tự hào.jpg】

【May mà đại lão ngay từ đầu đã bịa ra chuyện nữ chính là nữ phụ độc ác, còn thêm cả tình tiết bị ném đi cho sói ăn. Nhờ vậy nhiệm vụ của chúng ta mới hoàn thành nhanh như thế. Đại lão quá đỉnh!】

【Làm gì có sói hoang nào. Chỉ có trước mặt nữ chính bảo bối đang có một con sói xám lớn, chuẩn bị ăn sạch không chừa chút nào thôi hì hì~】

【Loại kịch tương tác này thú vị thật đấy. Tôi nóng lòng muốn sang bộ tiếp theo để đóng vai NPC bình luận rồi.】

【Yay! Tung hoa hoàn kết!】

【Tạm biệt nhé, Ôn Nhiêu và Lục Hoài. Nhất định phải hạnh phúc đấy~】

Ngay giây tiếp theo.

Toàn bộ bình luận đầy màn hình tan biến như khói xanh.

Không để lại bất cứ thứ gì trong không khí.

Tôi dường như hiểu ra điều gì đó.

Lại dường như chưa hiểu hoàn toàn.

Tôi nhìn khoảng không vốn đầy bình luận khi nãy.

Nhất thời thất thần.

“Bình luận gì cơ?”

Lục Hoài kinh ngạc hỏi.

Anh ngẩng đầu nhìn theo hướng ánh mắt tôi.

Nhưng chẳng thấy gì cả.

“Sao vậy?”

Tôi thu hồi ánh mắt rồi mỉm cười với anh.

“Không có gì. Chỉ là đột nhiên nhớ tới vài người bạn… rất thú vị thôi.”

Lục Hoài ôm chặt tôi.

Mang theo niềm vui mừng như vừa tìm lại được báu vật đã mất.

“Đừng bao giờ bỏ anh lại nữa, được không?”

Tôi ôm lại anh.

Giống như đang ôm lấy cả thế giới.

“Được.”

Ngoại truyện 1

Khoan đã!

Bác tài xế vẫn còn đang đợi tôi!

Ừm…

Bác tài đã hủy đơn, còn mắng rất dữ.

Tôi: Lặng lẽ tip 50 tệ.

Bác tài thu hồi mười tám tin nhắn chửi bới, đồng thời thân thiện trả lời:

“Lần sau tôi vẫn nhận đơn của cô.”

Ngoại truyện 2

“Xin lỗi.”

Tôi ấn đầu Lục Hoài xuống cùng cúi người xin lỗi.

Hứa Thanh Nhiên:

“Vậy ra tôi là một mắt xích trong trò chơi của hai người à?”

Tôi cười ngượng.

“Cũng không hẳn. Thật ra chúng ta đều là một mắt xích trong trò chơi của đám bình luận.”

Hứa Thanh Nhiên:

“Cô nói gì cơ?”

Tôi:

“Không có gì. Tóm lại là thật sự xin lỗi. Tôi thật sự không cố ý đùa giỡn cô.”

Hứa Thanh Nhiên:

“Tôi không định tha thứ cho cô.”

Tôi:

“Vậy xin hỏi tiến sĩ Hứa phải làm sao mới chịu tha thứ cho tôi đây?”

Hứa Thanh Nhiên:

“Muốn tôi tha thứ cũng được. Viện nghiên cứu của chúng tôi gần đây có một dự án công nghệ tiên tiến, đang thiếu vốn đầu tư.”

Tôi nhìn sang người công cụ bên cạnh là Lục Hoài.

Lục Hoài lập tức giơ tay.

“Tôi đầu tư!”

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...