20px

11

Nước mắt tôi trào ra dữ dội.

Thẩm Giai Hy nhìn tôi đang sụp đổ với vẻ đầy ác ý rồi nói với Trình Hành:

“Không quen biết.”

“Em còn đang muốn hỏi anh đây, sao anh lại có ảnh của cô gái khác?”

“Làm sao có thể chứ, anh chỉ yêu mình em thôi!”

Trình Hành vội vàng gỡ toàn bộ ảnh trên tủ lạnh xuống, ném hết vào thùng rác.

Sau đó ôm Thẩm Giai Hy vào lòng.

Thế nhưng trong đầu anh lại bất chợt hiện lên hình ảnh một cô gái đang làm nũng.

Bĩu môi, nhăn nhăn chiếc mũi nhỏ.

Chính là cô gái trong bức ảnh.

Trình Hành âm thầm nhíu mày, ép mình bỏ qua ý nghĩ kỳ lạ đó.

Tôi đứng trước mặt anh.

Nhìn anh ôm Thẩm Giai Hy.

Trái tim như bị ném vào máy xay thịt.

Bọn họ lên máy bay.

Tôi ngồi xổm bên cạnh Trình Hành.

Nhân lúc Trình Hành đi vệ sinh, Thẩm Giai Hy từ trên cao nhìn xuống tôi.

“Cô còn định bám theo đến bao giờ?”

“Sau khi về nước, chúng tôi sẽ bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.”

“Đêm tân hôn của chúng tôi, cô cũng muốn đứng bên cạnh xem sao?”

“Có điều tôi cũng không ngại, chỉ cần cô…”

“Em đang nói chuyện với ai vậy?”

Trình Hành đột nhiên cắt ngang lời cô ta.

Thẩm Giai Hy lập tức điều chỉnh biểu cảm.

“Không có ai cả, em muốn ăn dâu tây, anh đút cho em đi.”

“Không phải em dị ứng dâu tây sao?”

Trình Hành buột miệng hỏi.

Sắc mặt Thẩm Giai Hy trắng bệch.

“Hả? Vậy sao? Em lại quên mất rồi.”

Người dị ứng dâu tây là tôi.

Có lần tôi lén anh ăn hai quả dâu.

Nửa đêm Trình Hành tỉnh dậy, nhìn thấy tôi đang ngủ trong lòng anh mà mặt sưng như đầu heo.

Anh sợ đến hồn vía lên mây.

Ngay cả quần áo cũng không kịp thay, vội vàng đưa tôi vào phòng cấp cứu.

Từ đó về sau anh quản tôi còn nghiêm hơn.

Anh quên tôi rồi.

Nhưng dường như lại chưa quên hoàn toàn.

12

Sau khi về nước, Thẩm Giai Hy bắt đầu công khai xuất hiện bên cạnh Trình Hành trong đủ loại sự kiện.

Mọi người đều tiếp nhận sự tồn tại của cô ta một cách tự nhiên.

Còn tôi giống như một hồn ma.

Lẳng lặng đi theo Trình Hành khắp nơi.

【Haiz, đột nhiên tôi thấy nữ phụ thật đáng thương.

【Thật ra cô ấy hình như cũng chẳng làm sai chuyện gì cả.】

【Đúng vậy! Cô ấy với nam chính là người muốn đánh kẻ muốn chịu mà! Cô ấy thích làm nũng, nhưng nam chính cũng cam tâm chiều chuộng cô ấy thôi!】

Đám bình luận đột nhiên bắt đầu đồng cảm với tôi.

Trong buổi tiệc cuối năm của giới kinh doanh.

Thẩm Giai Hy đang ở bên cạnh Trình Hành.

“A Hành, sao con về một mình vậy? Vy Vy không đi cùng con à?”

Là bố!

Bố vẫn còn nhớ tôi!

Tôi vui mừng chạy tới bên cạnh bố.

Vẫy tay trước mặt ông.

Nhưng ông không có phản ứng.

Bố cũng không nhìn thấy tôi.

Nghe thấy lời của bố, Trình Hành lại sững người.

“Vy Vy nào?”

“Xin lỗi, có phải bác nhận nhầm người rồi không?”

Bố kinh ngạc nhìn anh.

“A Hành, con đang nói cái gì vậy?”

“Không phải con đang ở Anh học cùng Vy Vy sao?”

“Người phụ nữ này là ai?”

Trình Hành theo bản năng che chở, kéo Thẩm Giai Hy vào lòng.

“Xin bác tôn trọng một chút.”

“Đây là vị hôn thê của cháu.”

“Còn người bác nhắc tới, cháu hoàn toàn không quen biết.”

Nói xong anh định rời đi.

Bố tức giận giữ anh lại.

“Thằng khốn!”

“Mày dám đùa giỡn tình cảm của con gái tao sao?!”

Chát!

Một cái tát mạnh giáng lên mặt Trình Hành.

Thẩm Giai Hy hét lên.

“Ông già chết tiệt này, ông dám đánh anh ấy!”

Trình Hành kéo cô ta lại, ngăn cô ta nhào tới.

“Ông ấy có lẽ có vấn đề về tinh thần.”

“Chúng ta đi thôi.”

Thẩm Giai Hy hung hăng nhìn chằm chằm bố tôi.

Trong lòng tôi bỗng hoảng loạn.

Tôi chạy tới trước mặt cô ta.

“Xin cô đừng làm hại bố tôi!”

“Ông ấy không biết gì cả.”

“Ông ấy chỉ đang lo cho tôi thôi.”

“Xin cô hãy viết cho ông ấy một kết cục tốt đẹp!”

“Cho dù cô khiến ông ấy quên tôi cũng được!”

“Xin cô đừng làm hại ông ấy!”

【Nữ phụ đang nói gì vậy? Viết một kết cục tốt đẹp? Nữ chính… là tác giả sao?】

【Ý là gì đây? Tự mình chạy vào trong truyện rồi cướp người yêu của nhân vật khác à?】

【Tác giả kiểu gì vậy? Tôi phải đi báo cáo mới được!】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...