13
Trình Hành trở về nhà, mở laptop ra nhưng chẳng đọc nổi một chữ nào.
Những lời của ông lão ở bữa tiệc khiến anh vô cùng nghi hoặc.
Vy Vy?
Tại sao chỉ nghe thấy cái tên này thôi, tim anh lại đau đến vậy?
Rõ ràng từ trước đến nay anh vẫn luôn yêu đương với Thẩm Giai Hy mà.
Cuộc gọi từ thư ký cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Sau khi cúp máy, anh tiện tay kéo ngăn kéo ra định tìm một chiếc bìa hồ sơ trống.
Nhưng lại chạm phải một mảnh giấy được gấp lại ở sâu bên trong.
Anh chậm rãi mở ra.
“Chúc mừng anh!”
“Anh đã tìm thấy tờ giấy thưởng bí mật rồi!”
“Cầm nó tới đổi lấy một nụ hôn của công chúa này nhé~”
“Mau tới tìm em đổi thưởng đi~”
“Ký tên: Tiểu bảo bối A Vy mà anh yêu yêu yêu nhất.”
Trong đầu Trình Hành như có thứ gì đó nổ tung.
Tai anh không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Anh ngơ ngác siết chặt tờ giấy.
A Vy…
Vy Vy…
“Nếu anh dám ong bướm lăng nhăng, em sẽ chặt anh thành tám khúc!”
“Cho anh còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt nữa!”
“Mau bóp chân cho em!”
“Em không muốn tự ăn, anh đút em đi.”
Trong đầu liên tiếp vang lên vô số câu nói.
Đều là giọng của cùng một người.
Lúc tinh nghịch.
Lúc ngang ngược ra lệnh.
Lúc lại mềm mại như đang làm nũng.
Nhưng khi gắn những lời đó lên gương mặt của Thẩm Giai Hy thì lại thấy chỗ nào cũng không phù hợp.
Trình Hành trầm ngâm suy nghĩ rồi cầm điện thoại lên.
“Giai Hy, ngày mai em muốn ăn gì? Anh mua mang tới cho em.”
Thẩm Giai Hy vui vẻ đáp lại:
“Em muốn ăn há cảo tôm, phải là há cảo tôm ngọc bích nhé!”
Giọng Trình Hành nhạt đi.
“Em ăn được tôm sao?”
14
Thẩm Giai Hy lắp bắp giải thích:
“Em… em chỉ là muốn ăn thôi mà. Vậy đổi món khác cũng được. Anh cứ tùy tiện mua đi.”
Trình Hành đồng ý, dặn cô ta ngủ sớm rồi cúp máy.
Trong ký ức của anh.
Bạn gái anh dị ứng rất nặng với tôm và dâu tây.
Anh luôn đề phòng nghiêm ngặt.
Sợ cô lén ăn.
Nhưng Thẩm Giai Hy lại nói món cô ta thích nhất là há cảo tôm.
Nghĩ mãi không ra.
Trình Hành chỉ đành tạm thời đè nén nghi ngờ trong lòng.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày Valentine.
Trình Hành đặt một vị trí sát cửa sổ.
Tôi đứng bên ngoài cửa kính.
Nhìn anh và Thẩm Giai Hy cười nói vui vẻ.
Trong lòng trống rỗng vô cùng.
Tôi nhìn thấy đột nhiên có một ban nhạc tiến lại gần.
Trình Hành đứng dậy.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nguồn sức mạnh mãnh liệt.
Tôi lập tức chạy vào trong nhà hàng.
Trình Hành quỳ một gối xuống đất.
Giơ chiếc hộp nhung trong tay về phía Thẩm Giai Hy.
Thẩm Giai Hy kích động đưa tay ra.
Nhưng động tác đeo nhẫn của Trình Hành lại đột nhiên khựng lại.
Anh nhớ có một lần bạn gái đột nhiên đòi gọt táo cho anh.
Anh nơm nớp lo sợ nhìn từng động tác của cô.
Sợ cô bị thương.
Không ngờ cô thật sự loay hoay mãi rồi cũng gọt xong.
Đang đắc ý khoe thành quả với anh.
Không cẩn thận làm lưỡi dao cắt vào ngón áp út.
Trên tay xuất hiện một vệt máu nhỏ.
Cô lập tức ném quả táo vào người anh.
Khăng khăng nói đều là lỗi của anh.
Bắt anh phải mua cho cô một chiếc nhẫn thật lớn để bồi thường.
Anh vừa sát trùng cho cô vừa cuống cuồng đồng ý.
Đáng tiếc dù xử lý rất nhanh.
Vẫn để lại một vết sẹo mờ nhạt.
Nhưng bàn tay anh đang nắm lúc này.
Sạch sẽ hoàn toàn.
Không có gì cả.
Thẩm Giai Hy khó hiểu nhìn anh.
Trình Hành từ từ đứng dậy.
Thu lại chiếc nhẫn mới đeo được một nửa.
“Cô… thật sự là vị hôn thê của tôi sao?”
Sắc mặt Thẩm Giai Hy lập tức trắng bệch.
Theo bản năng nhìn về phía tôi đang chạy tới.
Trình Hành cũng nhìn theo ánh mắt cô ta.
Nhưng thứ anh nhìn thấy chỉ là khoảng không trống rỗng.
“Còn nữa.”
“Rốt cuộc cô đang nhìn ai?”
“Đang nói chuyện với ai?”
Chaporia
Bình Luận (0)