20px

“Cô ấy đã rời khỏi Lục Thị.”

“Nghe nói còn mang theo bản quyền thuật toán lõi.”

“Vãn Tinh hiện tại là miếng bánh mà ngân hàng Đông Thành, quỹ Tinh Hải và Hằng Nhuận đều đang tranh nhau.”

“Có người nói giá trị thật của cô ấy căn bản không phải ba mươi triệu.”

“Mà là ba mươi tỷ.”

Tin đồn lan đi rất nhanh.

Đến chiều, ảnh Tô Vãn phát biểu tại hội nghị đã xuất hiện trong các nhóm nội bộ của giới đầu tư.

Trong ảnh, cô đứng trước màn hình lớn.

Phía sau là logo Vãn Tinh.

Trên màn hình ghi một câu:

“Không ai sinh ra để làm cái bóng của người khác.”

Bức ảnh đó được gửi đến điện thoại Lục Dực Thâm vào lúc ba giờ mười lăm.

Anh đang họp với hội đồng quản trị.

Một cổ đông đặt điện thoại xuống bàn, sắc mặt khó coi.

“Lục tổng, cô Tô đã xuất hiện ở Hải Thành.”

“Cô ấy thành lập Vãn Tinh.”

“Ba khách hàng lớn của chúng ta đều đang tiếp xúc với cô ấy.”

“Anh có biết chuyện này không?”

Lục Dực Thâm nhìn bức ảnh.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh như biến mất.

Anh nhìn Tô Vãn trên màn hình.

Cô vẫn là cô.

Nhưng lại hoàn toàn khác với người từng đứng sau lưng anh.

Trước đây, Tô Vãn luôn mặc đồ công sở màu trầm, ít trang điểm, tóc thường buộc gọn sau gáy.

Cô nói như vậy tiện làm việc.

Cũng ít gây chú ý.

Nhưng bây giờ, cô đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Thong dong.

Rực rỡ.

Giống như viên ngọc bị phủ bụi nhiều năm cuối cùng cũng được đặt vào đúng vị trí.

Lục Dực Thâm bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Hóa ra cô không phải không thể tỏa sáng.

Là anh đã để cô đứng trong bóng tối quá lâu.

“Chuẩn bị máy bay.”

Anh đứng dậy.

Cổ đông nhíu mày.

“Lục tổng, cuộc họp còn chưa kết thúc.”

Lục Dực Thâm cầm điện thoại.

“Các vị muốn giữ dự án, hay muốn tiếp tục ngồi đây chất vấn tôi?”

Không ai nói gì nữa.

Lục Dực Thâm rời khỏi phòng họp.

Nhưng khi anh đến Hải Thành, hội nghị đã kết thúc.

Khách sạn nói Tô Vãn đã rời đi.

Anh đứng trong đại sảnh khách sạn, nhìn dòng người qua lại.

Lần đầu tiên trong đời, anh thật sự cảm nhận được thế nào là bất lực.

Trước đây, chỉ cần anh quay đầu, Tô Vãn luôn ở đó.

Bây giờ, anh chạy khắp nơi tìm cô.

Nhưng ngay cả một bóng lưng cũng không giữ được.

Chương 8: Gặp lại

Một tuần sau.

Buổi tiệc rượu của quỹ Tinh Hải.

Lục Dực Thâm cuối cùng cũng gặp lại Tô Vãn.

Cô đứng bên cạnh chủ tịch quỹ Tinh Hải, đang nói chuyện với vài nhà đầu tư nước ngoài bằng tiếng Anh lưu loát.

Lục Dực Thâm đứng cách đó không xa.

Không bước tới ngay.

Anh nhìn cô.

Mười bốn năm qua, anh chưa từng biết tiếng Anh thương mại của cô tốt đến vậy.

Chưa từng biết cô có thể tự nhiên xử lý những cuộc trò chuyện phức tạp như vậy.

Chưa từng biết khi không cần nhìn sắc mặt anh, nụ cười của cô lại nhẹ nhàng đến thế.

Một nhà đầu tư nói gì đó.

Tô Vãn hơi nghiêng đầu, cười đáp.

Ánh đèn thủy tinh rơi trên sườn mặt cô.

Dịu dàng nhưng không yếu đuối.

Lục Dực Thâm bỗng thấy tim mình đau nhói.

Anh cầm ly rượu đi tới.

“Tô Vãn.”

Giọng anh vang lên.

Người xung quanh quay đầu.

Tô Vãn cũng nhìn sang.

Khi thấy anh, ánh mắt cô không có kinh ngạc.

Không có oán hận.

Cũng không có vui mừng.

Chỉ giống như nhìn thấy một người quen cũ trong ngành.

Lịch sự.

Xa cách.

“Lục tổng.”

Ba chữ ấy khiến bàn tay Lục Dực Thâm hơi siết lại.

Trước đây cô gọi anh là Dực Thâm.

Khi vui sẽ gọi anh là anh.

Khi giận sẽ gọi cả họ tên.

Nhưng chưa bao giờ gọi anh là Lục tổng bằng giọng xa lạ như vậy.

Chủ tịch quỹ Tinh Hải cười nói:

“Hai người quen nhau à?”

Tô Vãn gật đầu.

“Trước đây từng làm việc ở Lục Thị.”

Chỉ vậy thôi.

Một câu nhẹ tênh.

Xóa sạch mười bốn năm.

Lục Dực Thâm nhìn cô.

“Vãn Vãn, chúng ta nói chuyện riêng được không?”

Tô Vãn nhìn đồng hồ.

Chiếc đồng hồ mới trên cổ tay cô có mặt kính đơn giản, dây bạc tinh tế.

Không phải chiếc anh từng tặng.

“Xin lỗi, lát nữa tôi còn có cuộc hẹn với ngân hàng Đông Thành.”

“Chỉ năm phút.”

Giọng Lục Dực Thâm khàn đi.

“Xin em.”

Tô Vãn im lặng hai giây.

Sau đó nói với người bên cạnh vài câu rồi đi ra ban công.

Gió đêm thổi qua.

Ban công tầng ba mươi có thể nhìn xuống cả thành phố Hải rực rỡ ánh đèn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...