Tô Vãn đứng bên lan can.
Giữ khoảng cách vừa đủ với anh.
“Lục tổng muốn nói gì?”
Lục Dực Thâm nhìn cô thật lâu.
Có rất nhiều lời muốn nói.
Nhưng khi thật sự đứng trước mặt cô, anh lại phát hiện mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.
Cuối cùng anh chỉ hỏi:
“Em sống có tốt không?”
Tô Vãn cười nhạt.
“Rất tốt.”
Một câu rất đơn giản.
Nhưng Lục Dực Thâm lại thấy đau hơn cả bị trách mắng.
Cô sống rất tốt.
Không có anh.
Cô sống rất tốt.
“Anh đã đi tìm em.”
“Tôi biết.”
“Vì sao không gặp anh?”
“Không cần thiết.”
Lục Dực Thâm hít sâu một hơi.
“Vãn Vãn, chuyện bà nội tìm em, anh không biết.”
“Tối hôm đó Tri Nhuyễn…”
“Lục Dực Thâm.”
Tô Vãn cắt ngang anh.
Giọng cô vẫn bình tĩnh.
“Anh không cần giải thích.”
“Anh không biết bà nội tìm tôi, nhưng mười bốn năm qua là anh tự mình lựa chọn.”
“Lâm Tri Nhuyễn gọi, anh đi.”
“Cô ấy khóc, anh dỗ.”
“Cô ấy bệnh, anh bỏ lại tôi.”
“Từ đầu đến cuối, không ai ép anh.”
Mỗi chữ đều rất nhẹ.
Nhưng rơi vào tai Lục Dực Thâm lại nặng như đá.
“Tôi từng cho anh rất nhiều cơ hội.”
Tô Vãn nhìn ánh đèn phía xa.
“Lần đầu tiên bà nội anh đưa chi phiếu cho tôi, tôi xé nó.”
“Khi đó tôi nghĩ, chỉ cần tôi kiên trì, một ngày nào đó anh sẽ nhìn thấy tôi.”
“Lần thứ hai, tôi vẫn từ chối.”
“Tôi nghĩ anh đang gây dựng sự nghiệp, tôi không nên khiến anh khó xử.”
“Lần thứ ba, tôi đã hơi mệt rồi.”
“Nhưng tôi vẫn tự lừa mình rằng, có lẽ anh chỉ cần thêm một chút thời gian.”
Cô quay đầu nhìn anh.
Trong đôi mắt ấy không còn nước mắt.
Chỉ có sự sáng rõ sau khi đau đến tận cùng.
“Nhưng Lục Dực Thâm, người ta không thể dùng cả đời để chờ một người học cách yêu mình.”
“Đêm kỷ niệm mười bốn năm, tôi chuẩn bị một bàn đồ ăn.”
“Anh nói anh không về.”
“Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra.”
“Không phải anh không có thời gian.”
“Anh chỉ không dành thời gian cho tôi.”
Sắc mặt Lục Dực Thâm trắng đi.
“Anh sai rồi.”
“Vãn Vãn, anh thật sự biết sai rồi.”
“Em có thể cho anh một cơ hội không?”
Tô Vãn nhìn anh.
Giống như nhìn một câu chuyện đã đọc đến trang cuối.
“Không thể.”
Lục Dực Thâm cứng người.
Tô Vãn nói:
“Ba mươi triệu tôi đã nhận.”
“Thỏa thuận tôi đã ký.”
“Lục tổng, giữa chúng ta đã thanh toán xong.”
Anh bước lên một bước.
“Tôi trả em ba trăm triệu.”
“Ba tỷ cũng được.”
“Em muốn gì anh cũng cho em.”
Tô Vãn bật cười.
Nụ cười rất khẽ.
Nhưng đầy châm biếm.
“Lục Dực Thâm, anh vẫn không hiểu.”
“Tôi nhận ba mươi triệu không phải vì tôi chỉ đáng giá ba mươi triệu.”
“Mà vì tôi muốn dùng số tiền đó đóng dấu kết thúc cho mười bốn năm ngu ngốc của mình.”
“Anh cho tôi ba trăm triệu, ba tỷ, hay ba mươi tỷ.”
“Đều không mua lại được một Tô Vãn từng yêu anh.”
Gió đêm thổi tung vài sợi tóc bên má cô.
Cô đưa tay vén ra sau tai.
“Người đó đã chết vào đêm anh chọn Lâm Tri Nhuyễn.”
Nói xong, cô xoay người định đi.
Lục Dực Thâm vô thức nắm lấy cổ tay cô.
Nhưng chỉ trong một giây, Tô Vãn đã rút tay ra.
Ánh mắt cô lạnh đi.
“Lục tổng, xin tự trọng.”
Lục Dực Thâm nhìn bàn tay trống rỗng của mình.
Đột nhiên nhớ tới rất nhiều năm trước.
Trong căn tầng hầm lạnh lẽo, Tô Vãn chủ động nắm lấy tay anh.
Cô nói:
“Dực Thâm, đừng sợ, em ở đây.”
Khi ấy anh có được cô dễ dàng đến mức tưởng rằng cô sẽ mãi mãi ở đó.
Nhưng bây giờ, anh ngay cả tư cách chạm vào cô cũng không còn.
Chương 9: Ba mươi triệu lên hot search
Ngày hôm sau.
Một tin tức nổ tung trong giới tài chính.
Vãn Tinh Technology công bố hợp tác chiến lược với ngân hàng Đông Thành, quỹ Tinh Hải và Hằng Nhuận.
Ba đối tác này, không hẹn mà cùng tạm dừng dự án với Lục Thị.
Cổ phiếu Lục Thị giảm mạnh.
Truyền thông bắt đầu đào sâu quan hệ giữa Tô Vãn và Lục Dực Thâm.
Không biết ai tung ra bản thỏa thuận kia.
Dòng chữ “Ba mươi triệu mua mười bốn năm thanh xuân” nhanh chóng leo lên hot search.
Ban đầu, dư luận còn có người chế giễu.
“Ba mươi triệu còn chưa đủ à?”
“Mười bốn năm được ba mươi triệu, tôi cũng muốn.”
Nhưng rất nhanh, một tài khoản ẩn danh đăng lên một chuỗi bài dài.
Trong đó liệt kê rõ từng cột mốc phát triển của Lục Thị.
Chaporia
Bình Luận (0)