Chính Thê Đến Muộn/Chương 11C. 11
20px

“Tôi từng nhìn thấy cô lao vào tầng hầm cứu người.”

“Tôi cũng từng thấy cô Lâm đứng bên ngoài hét cứu hỏa.”

“Sau đó khi cậu Lục được đưa ra, cô bị thương nên ngất bên cạnh thùng rác.”

“Là tôi gọi xe đưa cô đến phòng khám.”

Ông cúi đầu.

“Xin lỗi.”

“Năm đó cô Lâm cho tôi một khoản tiền, bảo tôi đừng nói ra.”

“Tôi khi đó cần tiền chữa bệnh cho vợ nên…”

Lâm Tri Nhuyễn lập tức hét lên:

“Ông nói bậy!”

“Tôi không biết ông!”

Người đàn ông lấy ra một tờ giấy chuyển khoản cũ và đoạn ghi âm.

“Cô Lâm, khi đó cô còn dặn tôi, nếu có ai hỏi thì nói tôi không có mặt ở hiện trường.”

Lâm Tri Nhuyễn lao tới muốn giật lấy.

Nhưng trợ lý của Lục Dực Thâm đã ngăn lại.

Căn phòng im lặng.

Lục Dực Thâm quay đầu nhìn Tô Vãn.

Ánh mắt anh đỏ lên.

“Vì sao em không nói?”

Tô Vãn nhìn anh.

Sau một hồi lâu, cô chỉ hỏi lại:

“Nói rồi thì sao?”

“Anh sẽ tin tôi sao?”

Lục Dực Thâm cứng họng.

Sẽ tin sao?

Có lẽ lúc ấy anh sẽ tin.

Nhưng khi Lâm Tri Nhuyễn khóc lóc nói mình không có, khi cô ta ho đến không thở nổi, khi cô ta nhắc lại mình từng cứu anh…

Anh thật sự sẽ tin Tô Vãn vô điều kiện sao?

Anh không trả lời được.

Tô Vãn cười nhạt.

“Anh xem.”

“Đến bây giờ anh cũng không chắc.”

Lục Dực Thâm như bị người ta đâm một nhát.

Lâm Tri Nhuyễn bật khóc.

“Dực Thâm, em không cố ý.”

“Khi đó em quá sợ.”

“Em thật sự thích anh.”

“Em chỉ sợ nếu anh biết người cứu anh là Tô Vãn, anh sẽ không nhìn em nữa.”

“Em yêu anh mà.”

Lục Dực Thâm nhìn cô ta.

Trong mắt không còn chút thương tiếc.

“Yêu tôi?”

“Cô dùng lời nói dối kéo dài mười bốn năm.”

“Dùng bệnh tật giả cướp đi từng ngày quan trọng của Tô Vãn.”

“Dùng ân cứu mạng giả bắt tôi trả nợ cho cô.”

“Lâm Tri Nhuyễn, cô gọi đó là yêu?”

Lâm Tri Nhuyễn khóc đến run rẩy.

“Em sai rồi.”

“Nhưng em thật sự không muốn mất anh.”

Lục Dực Thâm lạnh giọng:

“Từ hôm nay, toàn bộ hỗ trợ của Lục Thị dành cho cô chấm dứt.”

“Căn hộ, xe, tài khoản phụ, đội ngũ y tế riêng, phòng làm việc, các khoản đầu tư cho phòng tranh của cô.”

“Tất cả thu hồi.

“Những khoản cô dùng danh nghĩa giả mạo ân nhân để nhận từ tôi, luật sư sẽ tính toán lại.”

Lâm Tri Nhuyễn như bị sét đánh.

“Anh muốn kiện em?”

Lục Dực Thâm không trả lời.

Anh nhìn trợ lý.

“Đưa cô Lâm ra ngoài.”

Lâm Tri Nhuyễn gào lên:

“Không!”

“Dực Thâm, anh không thể đối xử với em như vậy!”

“Tô Vãn, là cô đúng không?”

“Là cô hại tôi!”

Tô Vãn bình tĩnh nhìn cô ta.

“Lâm Tri Nhuyễn.”

“Cô sai rồi.”

“Tôi chưa từng hại cô.”

“Tôi chỉ không tiếp tục làm bàn đạp cho cô nữa.”

Câu nói ấy khiến Lâm Tri Nhuyễn im bặt.

Rất nhanh, cô ta bị đưa ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Tô Vãn và Lục Dực Thâm.

Lục Dực Thâm đứng trước mặt cô.

Người đàn ông từng kiêu ngạo đến mức không ai dám nhìn thẳng, lúc này lại thấp giọng nói:

“Vãn Vãn, anh xin lỗi.”

“Anh thật sự xin lỗi.”

“Nếu anh biết năm đó người cứu anh là em…”

Tô Vãn cắt ngang.

“Không quan trọng nữa.”

Lục Dực Thâm ngẩng đầu.

Tô Vãn nói:

“Người cứu anh là ai, thật ra không quan trọng.”

“Quan trọng là mười bốn năm qua, người ở cạnh anh là tôi.”

“Nhưng anh vẫn chọn làm tôi đau hết lần này đến lần khác.”

Cô cầm túi xách đứng dậy.

“Lục Dực Thâm, anh không phụ tôi vì không biết sự thật năm đó.”

“Anh phụ tôi vì anh chưa từng thật sự đặt tôi lên vị trí đầu tiên.”

Nói xong, cô rời khỏi phòng trà.

Lục Dực Thâm đứng yên tại chỗ.

Mãi đến khi cửa đóng lại.

Anh mới chậm rãi cúi người.

Hai tay chống lên mặt bàn.

Nước mắt rơi xuống tách trà đã nguội.

Anh cuối cùng cũng hiểu.

Có những sự thật, dù được phơi bày, cũng không thể đổi lại người đã rời đi.

Chương 11: Bà nội nhà họ Lục cúi đầu

Sau khi chân tướng vụ cháy bị truyền ra, danh tiếng nhà họ Lục chịu ảnh hưởng nặng nề.

Cư dân mạng không chỉ mắng Lâm Tri Nhuyễn.

Mà còn đào lại chuyện bà cụ Lục dùng ba mươi triệu ép Tô Vãn rời đi.

Một đoạn video trong căn hộ bị tung ra.

Không rõ ai quay.

Trong video, giọng bà cụ lạnh lùng vang lên rất rõ.

“Ba mươi bốn tuổi rồi, cô Tô.”

“Khoảng thời gian đẹp nhất của người phụ nữ chỉ có vài năm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...