Chính Thê Đến Muộn/Chương 12C. 12
20px

“Nếu còn tiếp tục chờ đợi, đến cả ba mươi triệu này cũng sẽ không còn đáng giá nữa.”

Video vừa xuất hiện, cả mạng bùng nổ.

“Trời ơi, đây là lời người bình thường nói được sao?”

“Người ta giúp cháu bà dựng cơ nghiệp, bà dùng giọng đó bố thí?”

“Ba mươi bốn tuổi thì sao? Tô Vãn bây giờ đẹp, giàu, giỏi, ai cần cháu bà?”

“Lão phu nhân tưởng mình đang diễn phim hào môn à?”

Cổ phiếu Lục Thị tiếp tục giảm.

Đối tác yêu cầu giải thích.

Hội đồng quản trị gây áp lực.

Cuối cùng, bà cụ Lục không thể ngồi yên nữa.

Bà đích thân đến Hải Thành tìm Tô Vãn.

Lần này, bà không mang vệ sĩ.

Cũng không mặc bộ áo lụa cao ngạo như trước.

Bà ngồi trong phòng tiếp khách của Vãn Tinh suốt hai tiếng mới gặp được Tô Vãn.

Khi cửa mở ra, Tô Vãn đi vào.

Bà cụ nhìn cô.

Chỉ mới hơn một tháng không gặp, nhưng người phụ nữ trước mắt đã khác hoàn toàn.

Trước đây Tô Vãn ở cạnh Lục Dực Thâm, luôn dịu dàng, trầm lặng, giống như cố ý thu hết gai nhọn trên người.

Bây giờ cô chỉ đứng đó, đã có khí thế của người đứng đầu.

Bà cụ bỗng nhớ lại câu mình từng nói.

“Căn hộ cô đang ở là tài sản của Dực Thâm.”

“Chiếc xe cô dùng là nó mua.”

“Công việc của cô cũng do nó sắp xếp.”

Những lời đó giờ nghĩ lại, giống như trò cười.

Tô Vãn ngồi xuống đối diện bà.

“Lão phu nhân tìm tôi có việc gì?”

Bà cụ nắm chặt cây gậy.

Rất lâu sau mới nói:

“Tô Vãn.”

“Chuyện lần trước là tôi nói quá lời.”

“Tôi đến để xin lỗi cô.”

Một câu xin lỗi từ miệng bà cụ Lục.

Nếu là trước đây, đủ khiến cả thành phố A chấn động.

Nhưng Tô Vãn chỉ bình tĩnh nhìn bà.

“Vậy tôi nhận.”

Bà cụ nghẹn lại.

Tô Vãn không nói không tha thứ.

Cũng không nói tha thứ.

Chỉ là nhận.

Giống như nhận một món đồ không quan trọng.

Bà cụ hít sâu.

“Dực Thâm mấy ngày nay sống không tốt.”

“Nó không ăn không ngủ.”

“Nó thật sự biết sai rồi.”

“Tô Vãn, dù sao hai đứa cũng có mười bốn năm tình cảm.”

“Cô có thể…”

“Không thể.”

Tô Vãn đáp rất nhanh.

Bà cụ sắc mặt cứng đờ.

“Tôi còn chưa nói xong.”

“Bà muốn nói gì, tôi biết.

Tô Vãn nhìn bà.

“Muốn tôi quay về bên Lục Dực Thâm.”

“Muốn tôi vì mười bốn năm kia mà cho anh ấy thêm một cơ hội.”

“Muốn tôi đặt chuyện cũ xuống.”

“Lão phu nhân, tôi không làm được.”

Bà cụ cau mày.

“Tôi đã xin lỗi cô rồi.”

“Lục Dực Thâm cũng đã xử lý Lâm Tri Nhuyễn.”

“Cô còn muốn thế nào?”

Tô Vãn cười.

“Bà xem.”

“Đây chính là lý do tôi không thể quay lại.”

“Đến tận bây giờ, bà vẫn cảm thấy chỉ cần nhà họ Lục chịu cúi đầu, tôi nên biết điều mà nhận.”

“Nhưng tôi không còn cần sự cúi đầu của nhà họ Lục nữa.”

Cô lấy một tờ chi phiếu từ trong ngăn kéo ra.

Đặt lên bàn.

Bà cụ nhìn thấy con số trên đó, sắc mặt thay đổi.

Ba mươi triệu.

Không thiếu một xu.

Tô Vãn đẩy tờ chi phiếu về phía bà.

“Tiền trả lại bà.”

“Không phải vì tôi hối hận.”

“Mà vì hiện tại, tôi cảm thấy dùng tiền của nhà họ Lục để kết thúc mười bốn năm của mình quá bẩn.”

Bà cụ run tay.

“Tô Vãn!”

Tô Vãn đứng dậy.

“Còn nữa.”

“Từ hôm nay, Vãn Tinh chính thức khởi kiện Lục Thị về việc sử dụng thuật toán lõi quá thời hạn mà chưa ký lại hợp đồng cấp phép.”

“Thông báo luật sư sẽ được gửi đến quý công ty trong hôm nay.”

Bà cụ đột nhiên đứng bật dậy.

“Cô muốn kiện Lục Thị?”

“Tô Vãn, cô đừng quên, Dực Thâm…”

“Lão phu nhân.”

Ánh mắt Tô Vãn lạnh xuống.

“Tôi không quên.”

“Chính vì tôi không quên mình đã từng ngu ngốc thế nào.”

“Nên từ nay về sau, thứ thuộc về tôi, tôi sẽ tự tay lấy lại từng chút một.”

Nói xong, cô bấm điện thoại nội bộ.

“Tiễn khách.”

Bà cụ đứng tại chỗ.

Lần đầu tiên trong đời, bà bị người ta mời ra ngoài bằng tư thế chật vật như vậy.

Khi ra đến cửa, bà quay đầu nhìn Tô Vãn.

Người phụ nữ ấy đã ngồi xuống bàn làm việc, tiếp tục xem tài liệu.

Ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không cho bà.

Bà cụ bỗng hiểu.

Tô Vãn thật sự không còn là cô gái đứng trước mặt bà năm xưa, dùng cả trái tim để bảo vệ tình yêu với cháu trai bà nữa.

Cô đã tự tay chôn cô gái ấy rồi.

Chôn đến sạch sẽ.

Chương 12: Lục Dực Thâm thua

Vụ kiện giữa Vãn Tinh và Lục Thị kéo dài ba tháng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...