Chính Thê Đến Muộn/Chương 13C. 13
20px

Trong ba tháng ấy, Lục Dực Thâm nhiều lần muốn gặp Tô Vãn.

Nhưng cô không gặp.

Tất cả liên lạc đều thông qua luật sư.

Tất cả trao đổi đều theo quy trình.

Lạnh lùng, chuyên nghiệp, không để lọt một chút tình riêng.

Cuối cùng, tòa án phán quyết Lục Thị phải trả phí sử dụng thuật toán bổ sung trong mười bốn năm, đồng thời ký hợp đồng cấp phép mới với Vãn Tinh nếu muốn tiếp tục sử dụng hệ thống.

Con số bồi thường là 1.27 tỷ.

Cộng thêm điều khoản cấp phép hằng năm.

Tin tức vừa ra, cả ngành chấn động.

Có người nói Tô Vãn quá tuyệt tình.

Có người nói cô vả mặt quá đẹp.

Nhưng trong nội bộ Lục Thị, không ai dám nói nửa chữ.

Bởi vì tất cả đều biết.

Khoản tiền này, Lục Thị nợ cô.

Không chỉ là tiền.

Mà là mười bốn năm công sức bị xem nhẹ.

Sau phiên tòa, Lục Dực Thâm đứng trước cổng tòa án.

Tô Vãn đi ra cùng đội ngũ luật sư.

Anh bước đến.

“Tô Vãn.”

Cô dừng lại.

“Lục tổng còn chuyện gì?”

Lục Dực Thâm nhìn cô.

Ba tháng qua, anh gầy đi rất nhiều.

Đường nét khuôn mặt càng thêm sắc lạnh, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ kiêu ngạo ngày trước.

“Anh đã ký giấy chuyển nhượng cổ phần.”

“Ba phần trăm cổ phần cá nhân của anh trong Lục Thị.”

“Xem như bù đắp cho em.”

Tô Vãn nhìn văn kiện anh đưa tới.

Không nhận.

“Không cần.”

“Đây không phải tiền của công ty.”

“Là của anh.”

“Tô Vãn, anh biết không thể dùng tiền mua lại em.”

“Nhưng ít nhất…”

“Lục Dực Thâm.”

Tô Vãn thở dài rất nhẹ.

“Anh vẫn luôn như vậy.”

“Đến khi mất rồi mới muốn bù đắp.”

“Nhưng anh có từng nghĩ, thứ tôi cần khi đó không phải cổ phần, không phải biệt thự, không phải hàng hiệu.”

“Tôi chỉ cần anh về nhà đúng một lần.”

“Tôi chỉ cần khi tôi đau bụng nhập viện, anh đừng vì một cuộc điện thoại của Lâm Tri Nhuyễn mà rời đi.”

“Tôi chỉ cần vào ngày mẹ tôi mất, anh ngồi bên cạnh tôi mười phút.”

“Tôi chỉ cần khi bà nội anh dùng tiền sỉ nhục tôi, anh có thể đứng trước mặt tôi nói một câu, Tô Vãn là người của tôi.”

Cô nhìn anh.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

“Nhưng những thứ đó, khi tôi cần, anh không cho.”

“Bây giờ tôi không cần nữa.”

“Anh lại đem tất cả những thứ tôi không cần đến trước mặt tôi.

“Anh nói xem, có buồn cười không?”

Lục Dực Thâm cứng người.

Tay cầm văn kiện chậm rãi rơi xuống.

Tô Vãn bước qua anh.

Lục Dực Thâm bỗng nói:

“Anh có thể đợi em.”

Tô Vãn dừng bước.

Anh nhìn bóng lưng cô.

Giọng khàn đi.

“Em từng đợi anh mười bốn năm.”

“Bây giờ đổi anh đợi em.”

Tô Vãn quay đầu.

Sau một hồi lâu, cô nói:

“Đừng.”

“Lục Dực Thâm, chờ đợi một người không yêu mình rất khổ.”

“Khổ như vậy, tôi từng nếm đủ rồi.”

“Tôi không chúc anh nếm lại.”

“Nhưng tôi cũng sẽ không vì thương hại mà quay đầu.”

Nói xong, cô rời đi.

Chiếc xe của Vãn Tinh dừng trước cổng.

Trợ lý mở cửa cho cô.

Tô Vãn cúi người ngồi vào.

Xe nhanh chóng hòa vào dòng xe.

Lục Dực Thâm đứng tại chỗ rất lâu.

Trời bắt đầu mưa.

Mưa rơi trên vai áo anh.

Một giọt.

Hai giọt.

Rất nhanh đã thấm ướt cả bộ vest đắt tiền.

Trợ lý cầm ô chạy đến.

“Lục tổng…”

Lục Dực Thâm không nhận ô.

Anh chỉ nhìn con đường phía trước, nơi chiếc xe của Tô Vãn đã biến mất.

Rất lâu sau mới nói:

“Hóa ra khi cô ấy quay lưng đi, là cảm giác như vậy.”

Trợ lý không dám đáp.

Lục Dực Thâm cười khổ.

“Mười bốn năm qua, cô ấy đã nhìn bóng lưng tôi bao nhiêu lần?”

Không ai trả lời anh.

Bởi vì đáp án quá tàn nhẫn.

Chương 13: Lâm Tri Nhuyễn trả giá

Sự sụp đổ của Lâm Tri Nhuyễn đến nhanh hơn tất cả mọi người tưởng.

Sau khi bị Lục Dực Thâm cắt đứt hỗ trợ, cô ta mất đi nguồn tiền duy trì hình tượng.

Căn hộ bị thu hồi.

Xe bị kéo đi.

Phòng tranh đóng cửa.

Các thương hiệu hủy hợp đồng.

Những người từng vây quanh cô ta gọi cô Lâm, Tri Nhuyễn tiểu thư, bỗng chốc biến mất sạch sẽ.

Cô ta thử liên lạc với bạn bè cũ.

Không ai bắt máy.

Thử đến tìm bà cụ Lục.

Bị bảo vệ chặn ngoài cổng.

Thử đến Lục Thị.

Lễ tân trực tiếp gọi bảo vệ.

Cuối cùng, cô ta nhận được giấy triệu tập từ tòa án.

Lục Dực Thâm thật sự kiện cô ta.

Tội danh không chỉ là lừa đảo tài sản, mà còn liên quan đến việc cố ý che giấu sự thật để nhận lợi ích kinh tế trong thời gian dài.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...