Luật sư của Lục Dực Thâm đưa ra từng khoản chi tiết.
Căn hộ cao cấp.
Xe sang.
Chi phí y tế.
Đầu tư phòng tranh.
Các khoản chuyển khoản cá nhân.
Tài nguyên hợp tác.
Tổng cộng vượt quá tám mươi triệu.
Lâm Tri Nhuyễn ngồi trong văn phòng luật sư, nước mắt rơi đầy mặt.
“Tôi không có tiền trả.”
Luật sư lạnh nhạt nói:
“Vậy cô có thể thương lượng trả dần.”
“Hoặc chờ phán quyết cưỡng chế tài sản.”
“Nhưng tôi không còn gì cả!”
Luật sư nhìn cô ta.
“Đó là chuyện của cô.”
Ngày ra tòa, phóng viên đứng kín ngoài cổng.
Lâm Tri Nhuyễn đeo khẩu trang, cúi đầu bước nhanh.
Không còn dáng vẻ bạch nguyệt quang yếu đuối trong chiếc váy trắng nữa.
Chỉ còn một người phụ nữ hoảng loạn, tiều tụy, bị chính lời nói dối của mình kéo xuống vực.
Trong phiên tòa, cô ta vẫn khóc.
Vẫn nói mình yêu Lục Dực Thâm.
Vẫn nói mình chỉ nhất thời hồ đồ.
Nhưng lần này, không ai thương hại cô ta.
Bởi vì tình yêu không phải giấy phép để làm tổn thương người khác.
Cuối cùng, tòa tuyên Lâm Tri Nhuyễn phải hoàn trả phần lớn khoản lợi ích bất chính, đồng thời công khai xin lỗi Tô Vãn vì hành vi chiếm đoạt danh nghĩa ân nhân cứu mạng, gây ảnh hưởng danh dự trong thời gian dài.
Video xin lỗi được phát trực tiếp trên tài khoản cá nhân của cô ta.
Trong video, Lâm Tri Nhuyễn mặc áo sơ mi trắng đơn giản, sắc mặt tái nhợt.
Cô ta đọc từng chữ trong bản xin lỗi.
“Tôi, Lâm Tri Nhuyễn, thừa nhận năm đó người thật sự cứu Lục Dực Thâm trong vụ cháy là cô Tô Vãn.”
“Tôi vì tư lợi cá nhân đã che giấu sự thật, khiến cô Tô Vãn chịu tổn thương và hiểu lầm trong thời gian dài.”
“Tôi xin lỗi cô Tô Vãn.”
“Tôi xin lỗi…”
Đọc đến đây, giọng cô ta nghẹn lại.
Nhưng bình luận bên dưới không hề mềm lòng.
“Xin lỗi muộn mười bốn năm rồi.”
“Trà xanh cuối cùng cũng bị lột vỏ.”
“Cô nên xin lỗi cả thanh xuân của Tô Vãn.”
Tô Vãn không xem buổi xin lỗi đó.
Là trợ lý nói cho cô biết.
Khi ấy cô đang họp với đội sản phẩm.
Nghe xong, cô chỉ gật đầu.
“Biết rồi.”
Trợ lý hỏi:
“Tô tổng, chị không muốn xem sao?”
Tô Vãn lật tài liệu sang trang tiếp theo.
“Không cần.”
“Người không quan trọng, không cần lãng phí thời gian.”
Trợ lý nhìn cô.
Trong lòng âm thầm cảm thán.
Đây mới là sự trả thù đẹp nhất.
Không phải khóc lóc mắng chửi.
Không phải dây dưa không dứt.
Mà là khi kẻ từng khiến mình đau khổ rơi xuống vực, mình đã đứng ở nơi cao hơn, ngay cả cúi đầu nhìn cũng thấy phí thời gian.
Chương 14: Hôn lễ không có cô dâu
Nửa năm sau.
Vãn Tinh hoàn thành vòng gọi vốn B.
Định giá tăng lên mười hai tỷ.
Tô Vãn xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính.
Tiêu đề là:
“Người phụ nữ rời khỏi Lục Thị và tự tạo nên đế chế của mình.”
Cùng ngày hôm đó, Lục Dực Thâm đặt mua toàn bộ số tạp chí phát hành ở thành phố A.
Anh đặt một cuốn trên bàn làm việc.
Trong ảnh, Tô Vãn mặc vest đen, ánh mắt kiên định, khóe môi hơi cong.
Rất đẹp.
Đẹp đến mức khiến người ta không dám chạm vào.
Trợ lý bước vào báo cáo.
“Lục tổng, đây là thiệp mời hội nghị thường niên ngành tài chính năm nay.”
“Vãn Tinh cũng sẽ tham dự.”
Lục Dực Thâm nhận thiệp.
Đầu ngón tay khẽ run.
“Cô ấy sẽ đi?”
“Có tên trong danh sách diễn giả chính.”
Lục Dực Thâm gật đầu.
“Tôi biết rồi.”
Trợ lý do dự một chút.
“Còn có chuyện này…”
“Lão phu nhân muốn gặp anh.”
Lục Dực Thâm im lặng vài giây.
“Không cần.”
Từ sau vụ kiện, quan hệ giữa anh và bà cụ rơi vào đóng băng.
Không phải anh hận bà hoàn toàn.
Mà là anh không thể tha thứ cho việc bà dùng cách tàn nhẫn nhất đẩy Tô Vãn rời xa anh.
Càng không thể tha thứ cho chính mình khi đã để chuyện đó xảy ra.
Đêm ấy, Lục Dực Thâm về căn hộ cũ.
Nơi đó vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngày Tô Vãn rời đi.
Đồng hồ cũ, vòng cổ, thẻ phụ, chìa khóa.
Tất cả đều được đặt trong hộp kính.
Anh không dám chạm vào.
Cũng không dám cất đi.
Phòng bếp đã lâu không nổi lửa.
Nhưng anh vẫn thuê người định kỳ dọn dẹp.
Có khi nửa đêm tỉnh lại, anh sẽ theo bản năng gọi một tiếng:
“Vãn Vãn.”
Sau đó đối diện với căn phòng trống.
Anh biết mình bệnh rồi.
Bị mắc kẹt trong mười bốn năm đã mất.
Chaporia
Bình Luận (0)