Chính Thê Đến Muộn/Chương 15C. 15
20px

Có lần anh uống say, mở tủ quần áo.

Bên trong không còn quần áo của cô.

Chỉ có một chiếc khăn choàng cô bỏ quên.

Anh ôm chiếc khăn ấy ngồi cả đêm.

Hôm sau tỉnh lại, mắt đỏ như máu.

Người ngoài nói Lục Dực Thâm lạnh lùng quyết đoán, vẫn là Lục tổng cao cao tại thượng.

Chỉ có người thân cận biết.

Anh đã tự nhốt mình trong một hôn lễ không có cô dâu.

Mỗi ngày đều mặc lễ phục.

Mỗi ngày đều đứng ở lễ đường trống.

Mỗi ngày đều chờ một người vĩnh viễn không quay lại.

Chương 15: Người mới bên cạnh cô

Hội nghị thường niên được tổ chức tại thủ đô.

Lục Dực Thâm đến rất sớm.

Anh ngồi ở hàng ghế đầu, nhìn danh sách diễn giả.

Tên Tô Vãn nằm ở vị trí thứ ba.

Mười giờ, cô xuất hiện.

Nhưng lần này, bên cạnh cô có một người đàn ông.

Người đó mặc vest xám nhạt, dáng người cao, khí chất ôn hòa.

Khi Tô Vãn xuống xe, anh ta rất tự nhiên đưa tay chắn mép cửa xe cho cô.

Cử chỉ không quá thân mật.

Nhưng đầy sự quan tâm vừa đủ.

Tô Vãn ngẩng đầu nói gì đó với anh ta.

Anh ta cười.

Lục Dực Thâm ngồi trong xe, nhìn cảnh ấy qua lớp kính.

Bàn tay siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch.

Trợ lý nhỏ giọng:

“Người đó là Thẩm Hoài Cảnh.”

“Nhà sáng lập quỹ Hành Viễn.”

“Vãn Tinh vòng B có sự tham gia của quỹ Hành Viễn.”

“Nghe nói anh ta và cô Tô là bạn học cấp ba.”

Bạn học cấp ba.

Lục Dực Thâm bỗng nhớ lại.

Năm mười bảy tuổi, bên cạnh Tô Vãn từng có một chàng trai họ Thẩm.

Thành tích rất tốt.

Gia cảnh tốt.

Luôn đợi cô ở cổng trường.

Khi ấy Lục Dực Thâm chẳng có gì.

Anh sợ mất cô, nên cố ý lạnh mặt hỏi:

“Em thích người đó à?”

Tô Vãn khi ấy vội vàng giải thích:

“Không có.”

“Em chỉ thích anh.”

Lúc đó anh yên tâm.

Yên tâm đến mức quên mất.

Tô Vãn vốn dĩ cũng từng là cô gái được rất nhiều người yêu thích.

Không phải sinh ra đã nên đứng sau anh.

Trong hội nghị, Tô Vãn phát biểu rất xuất sắc.

Sau khi kết thúc, tiếng vỗ tay kéo dài rất lâu.

Thẩm Hoài Cảnh đứng dưới sân khấu, đưa cho cô một chai nước.

Tô Vãn nhận lấy.

Nụ cười nơi khóe môi rất tự nhiên.

Lục Dực Thâm nhìn nụ cười ấy.

Tim đau đến mức gần như không chịu nổi.

Anh bước tới.

“Tô Vãn.”

Tô Vãn quay đầu.

Khi thấy anh, cô gật đầu lịch sự.

“Lục tổng.”

Lục Dực Thâm nhìn Thẩm Hoài Cảnh.

Thẩm Hoài Cảnh cũng nhìn anh.

Không khiêu khích.

Không đắc ý.

Chỉ bình tĩnh đưa tay.

“Lục tổng, ngưỡng mộ đã lâu.”

Lục Dực Thâm bắt tay anh ta.

Hai người đàn ông âm thầm dùng sức.

Nhưng rất nhanh, Thẩm Hoài Cảnh buông ra.

Anh quay sang Tô Vãn.

“Buổi trưa em muốn ăn gì?”

Tô Vãn suy nghĩ.

“Món Quảng Đông đi.”

“Được, anh đặt rồi.”

Hai câu đối thoại bình thường.

Nhưng lọt vào tai Lục Dực Thâm lại giống như dao cùn cắt thịt.

Trước đây, anh chưa bao giờ hỏi Tô Vãn muốn ăn gì.

Bởi vì cô luôn chuẩn bị sẵn món anh thích.

Anh chưa từng đặt bàn trước cho cô.

Bởi vì mỗi lần ăn cơm, đều là cô phối hợp với lịch trình của anh.

Anh đã hưởng thụ sự dịu dàng của cô quá lâu.

Lâu đến mức khi nhìn người khác dùng sự dịu dàng tương tự đối đãi với cô, anh mới biết mình từng xa xỉ đến thế nào.

“Tô Vãn.”

Anh khàn giọng.

“Anh có thể nói chuyện với em một lát không?”

Thẩm Hoài Cảnh nhìn Tô Vãn.

Không thay cô quyết định.

Chỉ im lặng chờ cô trả lời.

Tô Vãn nhìn đồng hồ.

“Ba phút.”

Lục Dực Thâm đau lòng.

Trước đây, toàn bộ thời gian của cô đều thuộc về anh.

Bây giờ, anh chỉ có ba phút.

Hai người đi đến một góc yên tĩnh.

Lục Dực Thâm nhìn cô.

“Em và Thẩm Hoài Cảnh…”

“Đó là chuyện riêng của tôi.”

Tô Vãn bình tĩnh nói.

“Lục tổng không cần quan tâm.”

Lục Dực Thâm cười khổ.

“Anh biết anh không có tư cách.”

“Nhưng anh vẫn muốn hỏi.”

“Anh ta đối với em tốt không?”

Tô Vãn nhìn anh.

“Rất tốt.”

Ba chữ ấy khiến tim anh như bị bóp nát.

“Tốt hơn anh sao?”

Tô Vãn im lặng một lúc.

Rồi nói:

“Lục Dực Thâm, đừng tự làm khó mình.”

“Đáp án không có ý nghĩa.”

Nhưng chính câu tránh né ấy đã là đáp án.

Anh cúi đầu cười.

Cười đến mắt đỏ lên.

“Tô Vãn, anh thật sự không còn cơ hội nữa sao?”

“Không còn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...