Cô đáp rất nhẹ.
Nhưng dứt khoát.
Lục Dực Thâm nhìn cô.
“Tại sao em có thể buông nhanh như vậy?”
Câu hỏi vừa ra, chính anh cũng thấy buồn cười.
Nhanh sao?
Mười bốn năm.
Cô dùng mười bốn năm để yêu anh.
Lại dùng vô số lần thất vọng để học cách rời đi.
Sao có thể gọi là nhanh?
Quả nhiên, Tô Vãn cười nhạt.
“Không nhanh.”
“Chỉ là lúc tôi buông tay, anh mới bắt đầu nhìn thấy.”
Nói xong, cô xoay người đi về phía Thẩm Hoài Cảnh.
Thẩm Hoài Cảnh đưa áo khoác cho cô.
Tô Vãn nhận lấy.
Hai người sóng vai rời đi.
Lục Dực Thâm đứng phía sau.
Lần này, người nhìn bóng lưng là anh.
Chương 16: Hả dạ
Một năm sau.
Vãn Tinh chính thức niêm yết.
Ngày gõ chuông, Tô Vãn mặc một bộ vest trắng.
Tóc dài buông nhẹ sau vai.
Trên cổ tay là chiếc đồng hồ bạc cô tự mua cho mình.
Không phải món quà của bất kỳ ai.
Mà là phần thưởng cô dành cho chính mình.
Dưới sân khấu có rất nhiều người.
Đối tác.
Nhà đầu tư.
Nhân viên.
Truyền thông.
Và Thẩm Hoài Cảnh.
Anh đứng trong đám đông, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng.
Khi tiếng chuông vang lên, cả hội trường bùng nổ tiếng vỗ tay.
Tô Vãn đứng dưới ánh đèn.
Nở nụ cười thật lòng.
Cô từng nghĩ đời mình sẽ kết thúc trong một căn hộ lạnh lẽo, trong những bữa cơm nguội lạnh, trong những cuộc điện thoại bị bỏ lỡ, trong một danh phận mãi mãi không đến.
Nhưng hóa ra không phải.
Rời khỏi Lục Dực Thâm không phải kết thúc.
Mà là bắt đầu.
Sau buổi lễ, phóng viên hỏi cô:
“Tô tổng, nghe nói khi rời khỏi Lục Thị, cô từng nhận ba mươi triệu phí chia tay.”
“Bây giờ nhìn lại, cô có gì muốn nói không?”
Câu hỏi này rất sắc bén.
Cả hội trường lập tức yên tĩnh.
Tô Vãn cầm micro.
Suy nghĩ vài giây.
Sau đó mỉm cười.
“Ban đầu, tôi nghĩ ba mươi triệu mua đứt mười bốn năm của tôi.”
“Sau này tôi mới hiểu.”
“Số tiền đó không mua đứt tôi.”
“Mà mua đứt sự ngu ngốc cuối cùng của tôi.”
Bên dưới vang lên tiếng cười thiện ý.
Phóng viên lại hỏi:
“Vậy cô có hận người cũ không?”
Tô Vãn nhìn ống kính.
Ánh mắt bình thản.
“Không hận.”
“Hận một người cũng cần tiêu tốn tình cảm.”
“Mà hiện tại, tình cảm của tôi rất quý.”
“Tôi chỉ muốn dành nó cho bản thân, cho sự nghiệp, và cho những người thật sự trân trọng tôi.”
Câu trả lời ấy lập tức được lan truyền khắp mạng.
Tô Vãn lại lên hot search.
Nhưng lần này, không phải vì scandal tình cảm.
Mà vì chính cô.
Cùng lúc đó, trong văn phòng tầng cao nhất của Lục Thị.
Lục Dực Thâm ngồi trước màn hình, xem đoạn phỏng vấn ấy rất lâu.
Khi Tô Vãn nói “không hận”, anh bỗng cảm thấy đau hơn cả khi cô nói hận.
Hận nghĩa là còn nhớ.
Không hận nghĩa là đã thật sự buông.
Trên bàn anh có một tấm thiệp mời.
Là thiệp mời tiệc mừng niêm yết của Vãn Tinh.
Không phải Tô Vãn gửi riêng cho anh.
Mà là thư mời theo danh sách doanh nghiệp trong ngành.
Khách sáo.
Công thức.
Không có chút tình riêng.
Lục Dực Thâm mở ngăn kéo.
Bên trong là chiếc đồng hồ cũ Tô Vãn để lại.
Mặt kính phủ đầy vết xước.
Dây da đã cũ.
Anh đưa tay vuốt nhẹ.
Năm mười bảy tuổi, anh tặng nó cho cô.
Nói sau này sẽ mua chiếc đẹp hơn.
Sau này anh có tiền rồi.
Nhưng anh quên mất lời hứa.
Đến khi nhớ ra, người nhận đồng hồ đã không cần nữa.
Trợ lý bước vào.
“Lục tổng, tiệc mừng của Vãn Tinh tối nay, anh có tham dự không?”
Lục Dực Thâm im lặng thật lâu.
Cuối cùng lắc đầu.
“Không đi.”
Trợ lý hơi bất ngờ.
“Anh không muốn gặp cô Tô sao?”
Lục Dực Thâm nhìn chiếc đồng hồ trong tay.
Giọng rất khẽ.
“Cô ấy hôm nay rất vui.”
“Tôi không nên xuất hiện làm phiền.”
Trợ lý cúi đầu.
Không nói nữa.
Sau khi trợ lý rời đi, Lục Dực Thâm đứng dậy đi đến cửa kính sát đất.
Thành phố A vẫn phồn hoa như cũ.
Nhưng anh biết.
Trong thế giới của Tô Vãn, đã không còn vị trí cho anh.
Mà đây chính là báo ứng của anh.
Không ồn ào.
Không thảm thiết.
Nhưng kéo dài cả đời.
Tiệc mừng của Vãn Tinh được tổ chức trên du thuyền.
Gió đêm thổi qua mặt sông.
Ánh đèn hai bên bờ lấp lánh như sao rơi.
Tô Vãn đứng ở boong tàu, cầm ly champagne.
Thẩm Hoài Cảnh đi đến bên cạnh cô.
Chaporia
Bình Luận (0)