“Lạnh không?”
“Không lạnh.”
Anh vẫn khoác áo lên vai cô.
Tô Vãn nhìn anh.
“Em nói không lạnh mà.”
Thẩm Hoài Cảnh cười.
“Anh biết.”
“Nhưng anh muốn chăm sóc em.”
Tô Vãn hơi ngẩn ra.
Rất lâu trước đây, cô cũng từng hy vọng có người nói với mình câu này.
Không phải vì cô yếu đuối.
Mà vì cô cũng muốn được đặt trong lòng bàn tay.
Thẩm Hoài Cảnh nhìn cô.
“Tô Vãn.”
“Ừ?”
“Anh thích em.”
Gió đêm bỗng dịu lại.
Anh nói rất chậm.
Không ép buộc.
Không chiếm hữu.
“Không phải vì em là CEO Vãn Tinh.”
“Không phải vì em từng chịu tổn thương.”
“Cũng không phải vì muốn chứng minh anh tốt hơn ai.”
“Anh chỉ thích em.”
“Thích Tô Vãn hiện tại.”
“Rực rỡ, mạnh mẽ, đôi khi cứng đầu, lúc làm việc thì quên ăn, lúc căng thẳng sẽ vô thức xoay bút.”
“Anh không cần em lập tức đáp lại.”
“Anh chỉ muốn em biết, sau này nếu em muốn quay đầu, anh sẽ ở đó.”
Tô Vãn nhìn anh.
Ánh mắt chậm rãi mềm xuống.
Cô từng rất sợ lời hứa.
Bởi vì người từng hứa với cô nhiều nhất, cũng là người khiến cô thất vọng nhiều nhất.
Nhưng lúc này, cô không thấy áp lực.
Chỉ thấy bình yên.
Cô nâng ly champagne.
Khẽ chạm vào ly của anh.
“Vậy anh phải kiên nhẫn một chút.”
Thẩm Hoài Cảnh cười.
“Anh có rất nhiều kiên nhẫn.”
Tô Vãn cũng cười.
Nụ cười ấy rất nhẹ.
Nhưng là nụ cười thật sự thuộc về tương lai.
Ở phía xa, pháo hoa bỗng nở rộ trên mặt sông.
Từng chùm sáng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt cô.
Tô Vãn ngẩng đầu nhìn.
Trong lòng yên tĩnh lạ thường.
Mười bốn năm trước, cô từng đem toàn bộ thanh xuân đặt cược vào một người.
Thua đến trắng tay.
Mười bốn năm sau, cô cuối cùng hiểu ra.
Thanh xuân của phụ nữ không cần được đàn ông định giá.
Tình yêu không phải phần thưởng phải quỳ gối cầu xin.
Và cô, Tô Vãn, cũng không phải món đồ bị nhà họ Lục dùng ba mươi triệu mua qua bán lại.
Cô là chính cô.
Là người từng đi qua bùn lầy.
Là người từng tự tay chôn cất tình yêu.
Cũng là người có thể đứng dưới pháo hoa, đón lấy cuộc đời mới thuộc về mình.
Ba mươi triệu kia từng là dấu chấm hết.
Nhưng bây giờ, nó chỉ là một dòng chú thích nhỏ trong câu chuyện huy hoàng của cô.
Còn Lục Dực Thâm.
Anh mãi mãi ở lại phía sau.
Ở lại trong căn hộ lạnh lẽo.
Ở lại với chiếc đồng hồ cũ.
Ở lại trong mười bốn năm mà anh từng xem nhẹ.
Từ nay về sau, mỗi lần nhìn thấy tên Tô Vãn trên tin tức, anh sẽ nhớ đến người phụ nữ từng yêu anh bằng cả sinh mệnh.
Nhớ đến bữa cơm nguội lạnh đêm kỷ niệm.
Nhớ đến câu nói kia.
“Mười bốn năm, thanh toán xong.”
Mà Tô Vãn sẽ không nhớ anh nữa.
Cô còn có công ty phải điều hành.
Còn có bầu trời rộng lớn phải bay qua.
Còn có rất nhiều người yêu thương cô.
Còn có chính bản thân mình, người mà cô cuối cùng cũng học được cách trân trọng.
Đêm ấy, trên boong du thuyền, Tô Vãn đặt ly rượu xuống.
Gió thổi tung mái tóc cô.
Cô nhìn pháo hoa đầy trời, mỉm cười thật nhẹ.
Từ giờ trở đi.
Không còn là cái bóng của Lục Dực Thâm.
Không còn là người phụ nữ bị bỏ lại phía sau.
Không còn là Tô Vãn chờ một cuộc gọi không bao giờ đến.
Cô là Tô tổng.
Là người sáng lập Vãn Tinh.
Là người tự tay đốt sạch quá khứ, rồi từ tro tàn bước ra rực rỡ hơn bất kỳ ai.
Mười bốn năm thanh xuân.
Không uổng phí.
Bởi vì cuối cùng, cô đã dùng nó để đổi lấy một bài học đắt giá nhất đời.
Đừng yêu ai hơn yêu chính mình.
Đừng chờ ai đến cứu mình.
Và đừng bao giờ để bất kỳ ai dùng tiền, danh phận hay sự thương hại để định giá cuộc đời mình.
Câu chuyện của Lục Dực Thâm kết thúc ở ngày cô rời đi.
Nhưng câu chuyện của Tô Vãn…
Chỉ vừa mới bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)