Mối Quan Hệ Kỳ Lạ/Chương 14C. 14
20px

Nhà tôi ở tầng ba của một khu chung cư cũ, dưới lầu có hàng cây long não rất lớn.

Buổi sáng, mẹ đẩy xe nôi đưa An An đi dạo.

Bố mua cá tươi về nấu canh.

Tôi dần dần ngủ được những giấc dài hơn.

Ăn được nhiều hơn.

Cười cũng nhiều hơn.

Ngày An An tròn một trăm ngày, bố mẹ tổ chức một bữa tiệc nhỏ.

Không mời quá nhiều người.

Chỉ có họ hàng thân thiết và vài người bạn của tôi.

Mẹ đặt cho An An một chiếc vòng bạc mới.

Lần này, trên vòng khắc hai chữ:

“An Ninh”.

Bình an.

Yên ổn.

Mẹ nói:

“Trước đây bà ngoại chỉ mong con bình an. Bây giờ bà ngoại mong con cả đời bình an, cũng mong mẹ con được yên ổn.”

Tôi bế An An, cúi đầu hôn lên má con.

“Cảm ơn bà ngoại đi con.”

An An không hiểu gì, chỉ cười khanh khách.

Tiếng cười trong trẻo vang khắp phòng khách.

Bố tôi ngồi bên cạnh, lén quay mặt đi lau mắt.

Tôi giả vờ không thấy.

Buổi tối hôm ấy, tôi đăng một bài lên vòng bạn bè.

Không có lời oán trách.

Không có than thở.

Chỉ có một tấm ảnh An An nắm ngón tay tôi.

Kèm một câu:

“Canh nguội rồi có thể đổ đi. Người lạnh rồi cũng không cần giữ nữa. Từ nay về sau, mẹ con mình sống thật tốt.”

Rất nhiều người vào bình luận chúc phúc.

Mẹ tôi bình luận:

“Con gái của mẹ, về nhà là đúng rồi.”

Bố tôi không biết dùng lời hoa mỹ, chỉ gửi một biểu tượng mặt trời.

Tôi nhìn biểu tượng ấy rất lâu.

Rồi bật cười.

Nửa năm sau, tôi quay lại làm việc.

Ban đầu tôi nghĩ mình sẽ rất khó thích nghi.

Nhưng không ngờ, khi không còn phải dồn sức vào một gia đình khiến mình hao mòn, tôi lại có thể làm rất tốt.

Tôi nhận dự án mới, thăng chức nhóm trưởng, thu nhập tăng lên rõ rệt.

Mỗi ngày tan làm, tôi về nhà ôm An An.

Cuối tuần, tôi đưa con đi công viên, đi thủy cung, đi thư viện thiếu nhi.

Con bé lớn lên trong tiếng cười của ông bà ngoại, trong những bữa cơm nóng, trong những lời khen không tiếc miệng.

Không ai nói nó là con gái nên kém giá trị.

Không ai lấy đồ của nó cho người khác rồi bảo “đứa nào cũng như nhau”.

Ở nhà tôi, An An chính là An An.

Không phải cháu trai hay cháu gái.

Không phải công cụ nối dõi.

Không phải lý do để mẹ nó phải chịu đựng.

Nó chỉ là một đứa trẻ được yêu thương.

Chu Yến Thần vẫn thăm con theo định kỳ.

Lần đầu tới, anh mang theo rất nhiều đồ chơi đắt tiền.

An An còn nhỏ, chỉ cầm một con vịt vàng bằng nhựa mẹ tôi mua ở chợ rồi cười không ngừng.

Chu Yến Thần đứng bên cạnh, vẻ mặt hơi xấu hổ.

Sau này anh học được cách không dùng tiền để bù đắp mọi thứ.

Anh bắt đầu đúng giờ hơn.

Biết hỏi tôi An An thích gì, dị ứng gì, ngủ lúc mấy giờ.

Tôi trả lời những gì liên quan đến con.

Ngoài ra không nói thêm.

Có một lần, anh đứng dưới lầu nhà tôi rất lâu.

Khi tôi đẩy xe nôi về, anh bỗng nói:

“Chi Ninh, mẹ anh muốn gặp An An.”

Tôi nhìn anh.

“Bà ấy đã sẵn sàng xin lỗi con bé chưa?”

Anh im lặng.

Tôi đi ngang qua anh.

“Vậy không cần gặp.”

Anh gọi tôi lại.

“Bà ấy dù sao cũng là bà nội.”

Tôi dừng bước.

“Chu Yến Thần.”

“Quan hệ huyết thống không phải giấy miễn tội.”

“Nếu một ngày bà ấy có thể thật lòng hiểu rằng An An không thua kém bất kỳ đứa cháu trai nào, có thể xin lỗi vì những lời từng nói, tôi sẽ cân nhắc.”

“Còn trước đó, tôi không để con gái mình tới trước mặt một người xem thường nó.”

Chu Yến Thần cúi đầu.

“Anh hiểu.”

Tôi không biết anh có thật sự hiểu không.

Nhưng điều đó đã không còn quan trọng.

Một năm sau, tôi nhận được thiệp mời tái hôn của một người bạn cũ.

Người bạn ấy từng ly h/ôn vì bị phản bội, sau đó một mình nuôi con, cuối cùng gặp được người thật sự trân trọng cô ấy.

Trong tiệc cưới, cô ấy cầm micro nói:

“Ly h/ôn không phải thất bại. Thất bại là biết mình không hạnh phúc mà vẫn ép bản thân ở lại.”

Tôi ngồi dưới sân khấu, bỗng thấy tim mình khẽ động.

Không phải vì muốn yêu lại ngay.

Mà vì tôi chợt nhận ra, cuộc đời mình thật sự đã mở ra một trang mới.

Sau tiệc cưới, tôi bế An An ra ngoài hóng gió.

Con bé đã biết gọi mẹ.

Nó ôm cổ tôi, bập bẹ:

“Mẹ… mẹ…”

Tôi hôn lên trán con.

“Ừ, mẹ đây.”

Điện thoại trong túi bỗng rung lên.

Là tin nhắn từ một số lạ.

Tôi mở ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...