Mối Quan Hệ Kỳ Lạ/Chương 15C. 15
20px

“Chi Ninh, anh là Yến Thần.”

“Anh nghe nói hôm nay em đi dự tiệc cưới. Không biết vì sao, anh nhớ lại đám cưới của chúng ta.”

“Ngày ấy anh thật sự nghĩ mình sẽ cho em hạnh phúc.”

“Anh xin lỗi.”

“Không phải xin lỗi để em quay lại.”

“Chỉ là cuối cùng anh cũng hiểu, điều khiến em rời đi không phải bát canh đó, mà là anh đã để em cô đơn trong chính gia đình của mình.”

“Anh sẽ cố gắng làm một người bố tốt.”

“Chúc em hạnh phúc.”

Tôi nhìn tin nhắn rất lâu.

Sau đó trả lời:

“Cảm ơn.”

“Cũng mong anh giữ lời.”

Không có thêm gì nữa.

Tôi không chặn số này.

Cũng không lưu lại.

Có những người từng xuất hiện trong đời, cuối cùng chỉ cần đứng đúng vị trí là được.

Anh là bố của An An.

Cũng chỉ là bố của An An.

Mùa xuân năm An An hai tuổi, tôi đưa con trở lại Bắc Thành công tác.

Thành phố ấy từng khiến tôi sợ hãi.

Từng có căn phòng lạnh lẽo, bát mì nguội, tiếng khóc trẻ con, và một người chồng đứng bên kia ranh giới.

Nhưng lần này khi bước xuống sân bay, tôi lại thấy bầu trời Bắc Thành rất xanh.

Mẹ tôi gọi tới hỏi:

“Đến nơi chưa con?”

Tôi cười.

“Đến rồi mẹ.”

“An An có ngoan không?”

Tôi cúi đầu nhìn con bé đang ôm búp bê ngủ trong xe đẩy.

“Ngoan lắm.”

Mẹ tôi lại hỏi:

“Ăn uống nhớ cẩn thận, đừng vì bận mà bỏ bữa.”

Tôi nói:

“Con biết rồi.”

Bà im lặng một chút, sau đó dịu dàng nói:

“Chi Ninh à.”

“Dạ?”

“Lần này mẹ không gửi canh nữa.”

Tôi hơi ngẩn ra.

Mẹ cười trong điện thoại.

“Vì mẹ biết, bây giờ con gái mẹ có thể tự mua cho mình bát canh nóng rồi.”

Tôi đứng giữa sân bay đông người, bỗng cong môi cười.

“Vâng.”

“Con sẽ tự mua.”

Tối hôm đó, sau khi kết thúc công việc, tôi đưa An An tới một nhà hàng nhỏ gần khách sạn.

Tôi gọi một bát canh gà hầm gừng.

Không phải hương vị của mẹ.

Không có nét chữ gầy mảnh trên giấy ghi chú.

Nhưng rất nóng.

Rất thơm.

Tôi múc một thìa, thổi nguội rồi uống.

Vị cay nhẹ lan ra nơi đầu lưỡi, hơi ấm trượt xuống cổ họng, chậm rãi xoa dịu cả cơ thể.

An An ngồi đối diện, tò mò nhìn tôi.

“Mẹ, ngon không?”

Tôi cười với con.

“Ngon.”

Con bé nghiêng đầu.

“An An uống được không?”

Tôi múc cho con một chén nước canh nhạt hơn.

“Được, nhưng phải thổi nguội.”

An An chu miệng thổi phù phù.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của con, tôi bỗng nhớ tới đêm ngày ở cữ thứ mười hai.

Khi ấy, tôi ôm bát mì nguội, tưởng rằng cuộc đời mình chỉ có thể tiếp tục nguội lạnh như vậy.

Nhưng hóa ra không phải.

Canh bị người khác cướp đi, tôi có thể không cần nữa.

Nhà không ấm, tôi có thể rời đi.

Người không thương tôi, tôi có thể buông tay.

Tủi thân không nói ra sẽ không tự biến mất.

Nhẫn nhịn không đổi được tình yêu.

Một người mẹ muốn bảo vệ con, trước hết phải học cách bảo vệ chính mình.

An An uống một ngụm canh nhỏ, đôi mắt lập tức sáng lên.

“Ngon!”

Tôi bật cười.

Ngoài cửa kính, thành phố sáng rực ánh đèn.

Tôi từng ở nơi này mất đi một cuộc hôn nhân.

Nhưng cũng chính tại nơi này, tôi tìm lại bản thân mình.

Tôi cúi đầu, chạm nhẹ chiếc vòng bạc mới trên cổ tay An An.

Hai chữ “An Ninh” dưới ánh đèn lấp lánh dịu dàng.

Tôi nói rất khẽ:

“An An, sau này chúng ta sẽ càng ngày càng tốt.”

Con bé không hiểu hết, nhưng vẫn cười thật tươi.

“Càng ngày càng tốt!”

Tiếng cười non nớt vang lên trong căn phòng nhỏ.

Ấm áp.

Sáng trong.

Như một bát canh cuối cùng cũng được đặt đúng trước mặt người cần nó.

Tôi không còn là người phụ nữ ngồi bên mép giường, giấu bát mì sau lưng vì sợ mẹ đau lòng nữa.

Tôi là Chi Ninh.

Là con gái của Lương Tố Mai và Lương Kiến Quốc.

Là mẹ của An An.

Là người đã từng yêu sai, từng chịu khổ, từng rơi nước mắt.

Nhưng cũng là người đã tự tay kéo mình ra khỏi căn phòng lạnh đó.

Từ nay về sau, đời tôi không cần ai bố thí hơi ấm.

Tự tôi có thể nhóm lửa.

Tự tôi có thể nấu một bát canh nóng.

Tự tôi có thể đưa con gái mình đi qua mùa đông dài nhất, bước thẳng về phía mùa xuân.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...