Cố Hàn Châu bỗng cảm thấy chua xót.
Anh từng nghĩ, nếu mình chịu cúi đầu, cô ít nhất sẽ nhìn anh thêm một cái.
Nhưng không.
Cô chỉ giống như nghe một điều đáng lẽ phải xảy ra.
Không cảm động.
Không dao động.
Cũng không tha thứ.
Khi thẩm phán tuyên bố hai người chính thức ly hôn, Cố Hàn Châu nhắm mắt lại.
Bảy năm hôn nhân, kết thúc bằng một tiếng búa lạnh lùng.
Ra khỏi tòa, Cố Hàn Châu gọi cô lại.
“Nam Sênh.”
Diệp Nam Sênh dừng chân.
Cố Hàn Châu bước đến trước mặt cô, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ.
Bên trong là chiếc nhẫn cưới cô từng tháo xuống để trong phòng ngủ chính.
“Anh tìm thấy nó trong ngăn kéo. Anh nhớ lúc kết hôn, em nói chiếc nhẫn này là chứng minh chúng ta sẽ cùng đi đến cuối đời.”
Diệp Nam Sênh nhìn chiếc nhẫn.
Ngày đó, cô thật sự từng nói như vậy.
Cô từng tin một chiếc nhẫn có thể buộc chặt hai trái tim.
Nhưng về sau cô mới hiểu, thứ có thể giữ người ở lại chưa bao giờ là chiếc nhẫn, mà là tình yêu và sự tôn trọng. Một khi hai thứ ấy không còn, kim cương đắt tiền đến đâu cũng chỉ là viên đá lạnh.
Cố Hàn Châu khàn giọng nói: “Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn. Nhưng Nam Sênh, anh thật sự hối hận rồi.”
Diệp Nam Sênh nhìn anh thật lâu.
Sau đó cô cầm chiếc nhẫn lên.
Cố Hàn Châu trong lòng dâng lên một tia hy vọng mong manh.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Diệp Nam Sênh xoay người, ném chiếc nhẫn vào thùng quyên góp kim loại tái chế đặt bên cạnh cổng tòa án.
Âm thanh chiếc nhẫn rơi xuống rất nhỏ.
Nhưng Cố Hàn Châu lại cảm thấy như có thứ gì đó trong lồng ngực mình cũng rơi theo.
Diệp Nam Sênh quay lại nhìn anh.
“Cố Hàn Châu, lời hối hận của anh tôi nhận. Nhưng tôi không tha thứ.”
Môi anh run lên.
“Nam Sênh…”
“Sau này, ngoại trừ chuyện của Tử Mặc, chúng ta không cần gặp riêng nữa.”
Cô gật đầu với anh như chào một người quen cũ.
“Chúc anh về sau làm một người cha tốt.”
Rồi cô rời đi.
Lần này, Cố Hàn Châu không đuổi theo.
Anh đứng dưới bậc thềm tòa án, nhìn cô bước vào ánh nắng, càng đi càng xa.
Rõ ràng cô chỉ đi về phía chiếc xe đỗ bên đường.
Nhưng anh lại biết, giữa họ từ đây đã cách nhau cả đời.
CHƯƠNG 11
Sau ly hôn, Diệp Nam Sênh trở nên bận rộn.
Trung tâm ngoại khoa quốc tế của Nhân Hòa chính thức khởi công. Cô vừa phụ trách chuyên môn, vừa dẫn dắt nhóm bác sĩ trẻ, còn nhận lời tham gia một dự án hỗ trợ ph//ẫu th//uật miễn phí cho trẻ em vùng sâu vùng xa.
Có người nói cô dùng công việc để quên đi nỗi đau.
Cô không phủ nhận.
Nhưng cũng không hoàn toàn đúng.
Công việc không phải thuốc tê.
Nó là con đường để cô nhớ lại mình là ai.
Trước khi trở thành vợ Cố Hàn Châu, cô đã là Diệp Nam Sênh. Là cô gái mười tám tuổi thi đỗ trường y với điểm số cao nhất tỉnh. Là bác sĩ trẻ từng đứng mười tiếng trong phòng mổ không than một câu. Là người từng được giáo sư ở nước ngoài đánh giá: “Cô sinh ra để cầm dao mổ, nhưng trái tim cô mềm đến mức khiến bệnh nhân tin tưởng.”
Cô đã đánh mất chính mình quá lâu.
Bây giờ cô nhặt lại từng mảnh.
Cuối tuần đầu tiên sau phiên tòa, Cố Hàn Châu đưa Cố Tử Mặc đến gặp cô.
Địa điểm là phòng tư vấn tâm lý trẻ em do tòa chỉ định. Khi Diệp Nam Sênh bước vào, Cố Tử Mặc đang ngồi trên ghế nhỏ, hai bàn tay nắm chặt vạt áo. Vừa thấy cô, mắt thằng bé lập tức đỏ lên.
“Mẹ…”
Nó gọi rất khẽ.
Diệp Nam Sênh dừng lại một chút, sau đó ngồi xuống trước mặt nó.
“Tử Mặc.”
Chỉ một tiếng gọi đã khiến Cố Tử Mặc òa khóc.
Nó nhào tới muốn ôm cô, nhưng lại nhớ lời bác sĩ tâm lý dặn rằng phải tôn trọng ý muốn của mẹ, không được ép mẹ. Vì vậy nó dừng lại giữa chừng, chỉ đứng đó khóc đến run vai.
“Mẹ, con xin lỗi. Con sai rồi. Con không nên hất cơm mẹ làm, không nên gọi mẹ là cô, không nên nói không cần mẹ. Con không biết Đại Bá Mẫu lừa con. Con tưởng mẹ thật sự không thương con nữa.”
Diệp Nam Sênh nhìn thằng bé.
Trong lòng cô vẫn đau.
Tình mẹ không phải công tắc, không thể nói tắt là tắt. Đứa trẻ trước mặt từng nằm trong vòng tay cô, từng nắm ngón tay cô bi bô gọi mẹ, từng sốt cao đến mê man vẫn chỉ chịu để cô ôm.
Chaporia
Bình Luận (0)