Nước Mắt Dối Lừa/Chương 13C. 13
20px

Nhưng đau lòng không có nghĩa là cô phải lập tức xóa sạch mọi tổn thương.

Cô đưa khăn giấy cho Cố Tử Mặc.

“Tử Mặc, mẹ chấp nhận lời xin lỗi của con.”

Mắt Cố Tử Mặc sáng lên.

“Vậy mẹ về nhà với con được không?”

Diệp Nam Sênh im lặng.

Ánh sáng trong mắt thằng bé dần tắt.

Cô nhẹ giọng nói: “Mẹ sẽ không về nhà họ Cố nữa.”

Cố Tử Mặc lại khóc.

“Vì con sao?”

“Không chỉ vì con.” Diệp Nam Sênh nhìn thẳng vào mắt nó. “Là vì nơi đó khiến mẹ đau. Mẹ không thể quay lại chỉ vì con muốn. Tử Mặc, yêu một người không có nghĩa là bắt người đó chịu đựng điều khiến họ tổn thương.”

Cố Tử Mặc nghe không hiểu hết, nhưng nó cảm nhận được mẹ thật sự sẽ không quay lại.

Nó khóc rất lâu.

Cuối cùng, nó nghẹn ngào hỏi: “Vậy sau này con còn được gặp mẹ không?”

“Được.” Diệp Nam Sênh nói. “Nếu con muốn, chúng ta sẽ gặp nhau theo lịch. Nhưng mẹ có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì ạ?”

“Con phải học cách tôn trọng người khác. Tôn trọng dì giúp việc, tôn trọng bạn học, tôn trọng ba con, cũng tôn trọng mẹ. Không phải vì mẹ là mẹ con nên con có thể tùy ý làm tổn thương mẹ rồi cho rằng mẹ nhất định sẽ tha thứ vô điều kiện.”

Cố Tử Mặc cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

“Con biết rồi.”

Diệp Nam Sênh đưa tay xoa nhẹ đầu nó.

Động tác ấy khiến Cố Tử Mặc khóc càng dữ hơn.

Cố Hàn Châu đứng ngoài cửa kính nhìn cảnh này, mắt cũng đỏ lên.

Trợ lý Lâm đứng phía sau thấp giọng nói: “Cố tổng, cuộc họp cổ đông sắp bắt đầu.”

Cố Hàn Châu không nhúc nhích.

Một lúc lâu sau, anh mới khàn giọng nói: “Tôi từng có tất cả.”

Trợ lý Lâm không dám đáp.

Cố Hàn Châu nhìn Diệp Nam Sênh trong phòng tư vấn. Cô đang cúi đầu nói chuyện với Tử Mặc, dáng vẻ dịu dàng nhưng không còn mềm yếu.

Anh từng có một người vợ như vậy.

Có một gia đình như vậy.

Nhưng chính anh đã đánh mất.

CHƯƠNG 12

Nửa năm sau, Cố thị chính thức thay đổi cơ cấu quyền lực.

Vì hàng loạt bê bối và tổn thất dự án, Cố Hàn Châu bị hội đồng quản trị buộc rời khỏi vị trí tổng giám đốc, chỉ giữ lại ghế cổ đông.

Bà Cố vì liên quan đến việc che giấu dòng tiền của Thẩm Mộc Ngưng cũng bị điều tra, danh tiếng nhà họ Cố rơi xuống đáy.

Ngày Cố Hàn Châu rời khỏi văn phòng tổng giám đốc, trời rất đẹp.

Anh tự tay thu dọn đồ đạc.

Trong ngăn kéo dưới cùng, anh tìm thấy một hộp cơm giữ nhiệt cũ.

Đó là hộp cơm Diệp Nam Sênh từng dùng để mang đồ ăn đến công ty cho anh. Khi ấy anh đang họp, Thẩm Mộc Ngưng gọi điện nói Cố Tình Tình bị sốt, anh lập tức rời đi, để Diệp Nam Sênh ngồi trong phòng nghỉ đợi suốt bốn tiếng.

Về sau anh quay lại, hộp cơm đã lạnh.

Diệp Nam Sênh chỉ cười nói: “Không sao, em mang về hâm lại.”

Anh thậm chí còn không ăn một miếng.

Cố Hàn Châu cầm hộp cơm, bỗng ngồi thụp xuống ghế.

Có những ký ức khi đang có thì thấy tầm thường, đến khi mất rồi mới phát hiện từng chi tiết đều là bằng chứng của việc được yêu.

Điện thoại vang lên.

Là Cố Tử Mặc gọi.

“Ba, hôm nay mẹ đến xem buổi biểu diễn của con.”

Cố Hàn Châu khẽ “ừ”.

Giọng Cố Tử Mặc có chút vui, cũng có chút cẩn thận.

“Mẹ còn khen con đánh đàn tốt. Mẹ nói lần sau nếu con muốn, có thể gửi video cho mẹ xem trước.”

“Vậy tốt rồi.”

Cố Tử Mặc im lặng một lúc, rồi hỏi: “Ba, ba có buồn không?”

Cố Hàn Châu nhìn hộp cơm trong tay.

“Ba không sao.”

“Ba lại nói dối.” Giọng Cố Tử Mặc nhỏ xuống. “Bác sĩ nói, buồn thì phải nói ra, không được biến thành tức giận rồi làm tổn thương người khác.”

Cố Hàn Châu ngẩn ra.

Rất lâu sau, anh khẽ cười.

“Ừ. Ba buồn.”

Cố Tử Mặc cũng im lặng.

Sau đó nó nói: “Con cũng buồn. Nhưng mẹ cười nhiều hơn trước rồi. Hôm nay mẹ mặc váy màu xanh, rất đẹp. Con chưa từng thấy mẹ như vậy.”

Cố Hàn Châu nhắm mắt.

Anh cũng chưa từng thấy.

Bởi vì khi cô ở bên anh, phần lớn thời gian đều đang mệt mỏi, nhẫn nhịn, chờ đợi.

“Ba.” Cố Tử Mặc khẽ hỏi. “Có phải chúng ta không nên bắt mẹ quay về không?”

Cố Hàn Châu siết chặt điện thoại.

Một lúc lâu sau, anh nói: “Ừ. Không nên.”

Bên kia, Cố Tử Mặc nghẹn ngào: “Nhưng con nhớ mẹ.”

“Vậy con hãy trở thành đứa trẻ khiến mẹ yên tâm.” Cố Hàn Châu mở mắt, giọng khàn đi. “Đừng trở thành người khiến mẹ đau lòng giống ba.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...