Nước Mắt Dối Lừa/Chương 14C. 14
20px

Cố Tử Mặc khóc rất nhỏ.

Cố Hàn Châu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa kính.

Bầu trời xanh đến chói mắt.

Anh biết, đây là cái giá của bọn họ.

Không phải mọi sai lầm đều có cơ hội sửa lại.

Không phải mọi câu xin lỗi đều có thể đổi lấy đoàn viên.

Có những người rời đi là để sống tiếp.

Người ở lại chỉ có thể học cách trả giá.

Một năm sau, trung tâm ngoại khoa quốc tế Nhân Hòa chính thức đi vào hoạt động.

Diệp Nam Sênh trở thành gương mặt đại diện cho thế hệ bác sĩ trẻ trong nước. Cô tham gia hội nghị y học quốc tế, công bố nhiều nghiên cứu, dẫn đội ph//ẫu th//uật từ thiện, được truyền thông gọi là “bác sĩ có đôi tay cứu người và trái tim không chịu khuất phục”.

Trong lễ khánh thành trung tâm, rất nhiều khách mời có mặt.

Tần Dực đứng dưới sân khấu, nhìn Diệp Nam Sênh phát biểu trước hàng trăm người. Cô mặc bộ vest trắng, mái tóc dài buộc sau đầu, giọng nói trong trẻo mà vững vàng.

“Có người từng hỏi tôi, sau những chuyện đã qua, tôi có còn tin vào tình yêu không. Tôi nghĩ câu trả lời là có. Nhưng trước khi tin vào tình yêu, chúng ta phải tin vào chính mình. Tình yêu đúng đắn sẽ không yêu cầu bạn đánh mất bản thân. Còn nếu một mối quan hệ bắt bạn phải co mình, phải im lặng, phải chịu đựng tổn thương để đổi lấy danh phận, vậy nó không phải tình yêu.”

Cả hội trường vỗ tay.

Dưới hàng ghế khách mời, Cố Hàn Châu ngồi ở góc cuối cùng.

Anh không được mời với tư cách người nhà.

Anh đến với tư cách đại diện một quỹ tài trợ nhỏ vừa ký hợp tác phục hồi chức năng sau mổ. Ghế của anh rất xa sân khấu, xa đến mức anh gần như không nhìn rõ biểu cảm của Diệp Nam Sênh.

Nhưng anh vẫn nhìn cô không chớp mắt.

Sau buổi lễ, anh đứng ở hành lang, nhìn cô được mọi người vây quanh chúc mừng. Cô cười rất đẹp, nụ cười thả lỏng mà rực rỡ, giống như cuối cùng cũng trở về nơi thuộc về mình.

Cố Hàn Châu không bước tới.

Anh chỉ đứng từ xa nhìn.

Tần Dực đưa cho Diệp Nam Sênh một bó hoa.

Không phải hoa hồng đỏ rực rỡ, mà là một bó hướng dương tươi sáng.

Diệp Nam Sênh nhận lấy, nói gì đó với anh ta.

Tần Dực cúi đầu lắng nghe, khóe môi mang theo ý cười dịu dàng.

Cố Hàn Châu rũ mắt.

Trợ lý Lâm bên cạnh khẽ hỏi: “Cố tổng, không qua chào hỏi sao?”

Cố Hàn Châu lắc đầu.

“Không cần.”

“Nhưng…”

“Cô ấy sống rất tốt.” Anh ngẩng đầu nhìn lần cuối. “Vậy là đủ rồi.”

Trợ lý Lâm im lặng.

Rời khỏi trung tâm, Cố Hàn Châu nhận được tin Thẩm Mộc Ngưng bị tuyên án. Không quá nặng, nhưng đủ để cô ta mất đi tất cả thể diện và chỗ dựa. Cố Tình Tình được người thân bên ngoại đón đi, nhà họ Cố chỉ giữ trách nhiệm tài chính cơ bản. Bà Cố sau một trận bệnh cũng không còn khí thế như trước, suốt ngày ở nhà cũ tụng kinh, nhưng chẳng ai biết bà thật sự hối lỗi hay chỉ sợ quả báo.

Còn Cố Tử Mặc, sau một năm trị liệu tâm lý, tính cách đã thay đổi rất nhiều.

Nó không còn tùy tiện nổi giận, cũng không còn dùng sự im lặng để ép người khác dỗ dành. Mỗi lần gặp Diệp Nam Sênh, nó đều mang theo bài vở hoặc một bức tranh nhỏ. Nó vẫn gọi cô là mẹ, nhưng không còn hỏi cô bao giờ về nhà nữa.

Có một lần, Cố Tử Mặc hỏi cô: “Mẹ, sau này mẹ có kết hôn nữa không?”

Diệp Nam Sênh đang giúp nó sửa bài tập, nghe vậy thì hơi ngẩng đầu.

“Có thể có, cũng có thể không.”

Cố Tử Mặc mím môi.

“Nếu mẹ kết hôn, người đó phải đối xử tốt với mẹ.”

Diệp Nam Sênh khẽ cười.

“Ừ.”

“Nếu người đó bắt nạt mẹ, con sẽ bảo vệ mẹ.”

Diệp Nam Sênh nhìn thằng bé.

Trong mắt đứa trẻ có sự nghiêm túc vụng về.

Trái tim cô mềm đi một chút.

“Tử Mặc, bảo vệ mẹ không phải bằng cách đánh nhau hay tức giận. Con chỉ cần lớn lên thành một người chính trực, biết tôn trọng người khác, vậy đã là bảo vệ mẹ rồi.”

Cố Tử Mặc gật đầu rất mạnh.

“Con sẽ làm được.”

Diệp Nam Sênh xoa đầu nó.

“Ừ, mẹ tin con.”

Tối hôm đó, khi đưa Cố Tử Mặc về, cô gặp Cố Hàn Châu trước cổng trung tâm tư vấn.

Anh gầy hơn trước nhiều, nhưng ánh mắt đã bớt cố chấp. Anh nhìn cô, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.

“Cảm ơn em hôm nay đã đến.”

“Đó là thời gian thăm nom của tôi.”

“Anh biết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...