Nước Mắt Dối Lừa/Chương 15C. 15
20px

Hai người đứng cách nhau vài bước.

Khoảng cách không xa.

Nhưng cũng không thể vượt qua nữa.

Cố Hàn Châu nói: “Nam Sênh, anh đã bán căn biệt thự kia rồi.”

Diệp Nam Sênh hơi ngẩng đầu.

“Nơi đó không nên giữ lại.” Anh khàn giọng. “Tủ tối cũng đã tháo bỏ. Mọi thứ liên quan đến những năm đó… anh đều xử lý rồi.”

Diệp Nam Sênh bình tĩnh nghe xong.

Sau đó cô nói: “Cố Hàn Châu, thật ra anh không cần nói với tôi những chuyện này.”

Sắc mặt anh hơi trắng.

“Anh chỉ muốn em biết…”

“Tôi biết.” Cô cắt ngang, giọng không nặng cũng không nhẹ. “Tôi biết anh đang thay đổi. Tử Mặc cũng đang thay đổi. Vậy rất tốt.”

Cố Hàn Châu nhìn cô.

“Còn chúng ta thì sao?”

Diệp Nam Sênh im lặng.

Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hoa nhài rất nhạt từ ven đường.

Một lúc lâu sau, cô nói: “Chúng ta đã kết thúc rồi.”

Cố Hàn Châu nhắm mắt.

Dù đã biết đáp án, nghe chính miệng cô nói ra vẫn đau đến mức khó thở.

Diệp Nam Sênh nhìn anh, ánh mắt không hận, cũng không yêu.

“Trước đây tôi từng nghĩ, nếu có một ngày anh biết sai, nếu anh hối hận, nếu anh quay đầu, có lẽ tôi sẽ lập tức tha thứ. Vì khi đó tôi yêu anh quá nhiều, yêu đến mức chỉ cần anh cho tôi một chút hy vọng, tôi đã có thể tự lừa mình thêm rất lâu.”

Cô dừng lại, giọng nhẹ hơn.

“Nhưng bây giờ tôi không cần nữa.”

Cố Hàn Châu không nói gì.

“Không cần anh yêu tôi. Không cần anh hối hận. Không cần anh bù đắp. Không cần anh đứng ở đó chờ tôi quay đầu. Tôi đã đi qua đoạn đường tối nhất rồi. Bây giờ phía trước của tôi có ánh sáng, có công việc, có bạn bè, có chính tôi. Tôi không muốn quay lại nữa.”

Cố Hàn Châu cúi đầu.

Rất lâu sau, anh khàn giọng nói: “Anh hiểu.”

Diệp Nam Sênh gật đầu.

“Vậy tạm biệt.”

Cô xoay người rời đi.

Lần này, Cố Hàn Châu không gọi cô lại.

Anh chỉ đứng dưới ánh đèn đường, nhìn bóng lưng cô đi xa.

Từng bước của cô đều vững vàng, không còn do dự, không còn chờ đợi, càng không còn thuộc về anh.

Cố Tử Mặc đứng bên cạnh anh, nhẹ nhàng nắm lấy tay ba.

“Ba, mẹ sẽ hạnh phúc đúng không?”

Cố Hàn Châu nhìn theo hướng cô biến mất.

“Ừ.”

“Vậy chúng ta cũng phải sống tốt, đúng không?”

Cố Hàn Châu cúi đầu nhìn con trai.

Một lúc sau, anh nắm lại bàn tay nhỏ ấy.

“Đúng.”

Đêm đó, Diệp Nam Sênh trở về căn hộ của mình.

Trên bàn có một bó hướng dương mới cắm, bên cạnh là thư mời hội nghị y khoa quốc tế tháng sau. Điện thoại hiện lên tin nhắn của Tần Dực.

“Ngày mai dự án miền Tây xuất phát lúc bảy giờ. Tôi đặt cà phê không đường cho cô.”

Diệp Nam Sênh nhìn tin nhắn, khóe môi khẽ cong.

Cô không vội trả lời.

Cô đi đến ban công, mở cửa kính.

Gió đêm thổi vào, làm rèm cửa nhẹ nhàng lay động. Thành phố trước mắt sáng rực ánh đèn. Ở nơi xa hơn, bình minh rồi sẽ đến.

Cô từng bị nhốt trong căn tủ tối, từng nghĩ đời mình chỉ còn lại bóng đen và tiếng khóa cửa lạnh lẽo.

Nhưng hóa ra chỉ cần cô tự tay mở cánh cửa rời đi, thế giới bên ngoài vẫn rộng lớn đến vậy.

Diệp Nam Sênh cầm điện thoại, xóa nốt những bức ảnh cuối cùng còn lưu trong mục “kỷ niệm cũ”.

Không phải vì hận.

Mà vì cô không cần chúng để nhắc nhở mình nữa.

Sau đó cô nhắn lại cho Tần Dực.

“Được, mai gặp.”

Màn hình tắt đi.

Trong lớp kính phản chiếu, người phụ nữ đứng giữa ánh đèn thành phố mỉm cười rất khẽ.

Không còn là Cố phu nhân.

Không còn là người vợ bị bỏ lại trong biệt thự lạnh lẽo.

Không còn là người mẹ tuyệt vọng ôm lấy tình yêu đã mục ruỗng.

Cô là Diệp Nam Sênh.

Là bác sĩ Diệp.

Là chính cô.

Và từ hôm nay trở đi, đời cô không còn cần bất kỳ ai ban phát ánh sáng.

Bởi vì cô đã tự mình trở thành ánh sáng ấy.

HOÀN

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...