20px

Mái tóc bị ép suốt thời gian dài đã xẹp hẳn, bết vào da đầu.

Ngoài hành lang đứng đầy người.

Thẩm Mộc Ngưng.

Cố Hàn Châu.

Bà cụ nhà họ Cố.

Cùng những người thân khác của nhà họ Cố.

Tất cả đều nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật.

Nhưng không một ai nhìn cô.

Diệp Nam Sênh bước về phía trước hai bước.

Đầu gối bỗng mềm nhũn.

Cả người cô ngã nghiêng sang một bên.

Vai cô đập vào tường, rồi lưng chậm rãi trượt dọc theo bức tường xuống dưới, cuối cùng ngồi bệt trên sàn.

Vạt áo phẫu thuật màu trắng xòe trên nền đất.

Bên trên còn dính vài giọt máu đã khô.

Đám đông ngoài hành lang ùn ùn kéo tới trước cửa kính phòng ICU.

Có người khóc.

Có người gọi điện thoại.

Không một ai ngoảnh đầu nhìn cô.

Một cô lao công đi ngang qua thấy vậy liền ngồi xổm xuống đỡ cô.

“Bác sĩ, cô không sao chứ? Có cần tôi gọi người tới không?”

Diệp Nam Sênh lắc đầu.

Cô chống tường đứng dậy rồi chậm rãi đi về phía phòng thay đồ.

Cô nằm trên chiếc ghế dài trong phòng thay đồ suốt hai mươi phút.

Trên trần nhà có một bóng đèn huỳnh quang màu vàng đang chập chờn.

Sáng rồi tắt.

Tắt rồi sáng.

Nhấp nháy đến mức khiến lòng người bồn chồn bất an.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của viện trưởng.

“Nam Sênh, làm tốt lắm, vất vả cho em rồi.”

Ngoài ra không còn bất kỳ tin nhắn nào khác.

Cô úp điện thoại xuống ghế rồi nhắm mắt lại.

Cơn đau ở bụng dưới đã không còn là cảm giác nặng trĩu nữa.

Nó biến thành một cơn đau âm ỉ, dai dẳng.

Giống như có một tảng đá đang đè nặng bên trong.

Ba ngày sau.

Diệp Nam Sênh nhận được “lời cảm ơn” mà mình chờ đợi.

Văn phòng viện trưởng thông báo cô đến tòa nhà hành chính để họp.

Khi bước vào phòng họp, cô nhìn thấy hai bên chiếc bàn dài đã ngồi kín hơn mười người.

Viện trưởng.

Phó viện trưởng.

Trưởng phòng Y vụ.

Chủ nhiệm phòng Pháp chế.

Cùng hai người đàn ông mặc âu phục mà cô không quen biết.

Trên bàn chất đầy một chồng tài liệu.

Người ngồi ở vị trí đầu bàn là Cố Hàn Châu.

Phía sau anh ta còn có ba luật sư đứng chờ.

Diệp Nam Sênh kéo ghế ngồi xuống, liếc mắt nhìn tập hồ sơ trên bàn.

Con dấu đỏ chói đóng ngay trên tiêu đề.

Cô nhìn rõ mấy chữ đó.

“Đơn đề nghị điều tra sai sót y khoa.

Người đề nghị: Thẩm Mộc Ngưng.

Lý do: Diệp Nam Sênh bị nghi ngờ cố ý cắt nhầm mạch máu trong quá trình phẫu thuật, có dấu hiệu cố ý gây thương tích nghiêm trọng.

Bàn tay đặt dưới mặt bàn của Diệp Nam Sênh siết chặt lại.

Ánh mắt cô rời khỏi tập tài liệu, chuyển sang gương mặt của Cố Hàn Châu.

Anh ta không biểu lộ cảm xúc gì, ánh mắt nhìn cô giống như đang nhìn một người xa lạ.

Diệp Nam Sênh lật sang trang thứ hai của hồ sơ, đọc hết từng câu từng chữ trong bản tường trình của Thẩm Mộc Ngưng.

Trên đó viết: Bác sĩ phẫu thuật chính Diệp Nam Sênh đã cố ý làm tổn thương mạch máu của bệnh nhân trong quá trình phẫu thuật, dẫn đến xuất huyết nghiêm trọng, đe dọa tính mạng bệnh nhân.

Cô khép tập tài liệu lại, giọng nói bình thản:

“Phòng mổ có ghi hình toàn bộ quá trình, chỉ cần trích xuất lên xem là rõ ngay.”

Chủ nhiệm phòng Pháp chế đẩy gọng kính, ánh mắt thoáng dao động:

“Chủ nhiệm Diệp, hệ thống ghi hình của phòng mổ gặp sự cố, nửa tiếng trước đã không thể trích xuất dữ liệu được nữa.”

Diệp Nam Sênh hơi ngả người ra sau.

Cô quay đầu nhìn Triệu Minh đang đứng phía sau Cố Hàn Châu, Triệu Minh cúi đầu, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn mũi giày của mình.

Cố Hàn Châu đứng dậy, đi tới bên cạnh cô, một tay đặt lên vai cô, lực không lớn nhưng đủ để khiến cô không thể nhúc nhích.

Anh ta cúi người xuống, ghé sát tai cô:

“Phối hợp một chút đi, từ chức để nhận trách nhiệm, công khai xin lỗi, bên phía bệnh viện anh đã nói chuyện rồi, sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự.”

Diệp Nam Sênh không nhìn anh ta.

Giọng Cố Hàn Châu lại hạ thấp thêm vài phần:

“Chịu thiệt một lần này thôi, sau này anh sẽ bù đắp cho em.”

Diệp Nam Sênh quay đầu lại, ánh mắt đối diện thẳng với anh ta.

Khoảng cách rất gần, gần đến mức cô có thể nhìn rõ từng đường vân nhỏ trong tròng mắt anh ta.

Ngày trước cô từng cảm thấy đôi mắt này rất đẹp, sâu thẳm, đen láy, khi nhìn cô luôn như có ánh sáng bên trong.

Nhưng bây giờ, trong đôi mắt ấy chẳng còn gì cả.

Diệp Nam Sênh cúi đầu, chậm rãi tháo tấm thẻ bác sĩ đang cài trước ngực áo blouse trắng.

Đó là một tấm thẻ nhựa hình chữ nhật, trên đó có tên cô, chức danh của cô và một tấm ảnh thẻ.

Trong ảnh, cô đang mỉm cười, đôi mắt cong cong.

Cô giơ tấm thẻ lên, lắc nhẹ trước mặt Cố Hàn Châu một cái, sau đó buông tay, tấm thẻ bác sĩ bay thẳng vào mặt anh ta.

Góc cạnh của tấm thẻ nhựa va vào gò má anh ta, bật lên một cái rồi rơi xuống sàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...