“Bác nói xem, đứa con gái do bác nuôi dạy, ngay cả chồng mình cũng không giữ được, ngay cả con trai mình cũng gọi người khác là mẹ, có phải là hơi…”
Cô ta không nói ra hai chữ cuối cùng.
Nhưng biểu cảm đã nói thay tất cả.
Thất bại.
Bàn tay phải của mẹ Diệp run lên.
Bà đưa tay vịn lấy chiếc kệ bên cạnh để chống đỡ cơ thể.
Đồ vật trên kệ rơi loảng xoảng xuống đất.
Miệng bà mở ra nhưng không phát ra được âm thanh nào, tay trái ôm chặt lấy ngực, cơ thể nghiêng sang bên trái.
Cả người như bị rút cạn sức lực, đổ thẳng xuống nền xi măng.
Đôi mắt bà vẫn mở, nhưng đồng tử đã trợn ngược lên, khóe miệng trào ra một dòng bọt trắng.
Thẩm Mộc Ngưng đứng nguyên tại chỗ, cúi đầu nhìn mẹ Diệp đang co giật dưới đất, không hề nhúc nhích.
Cô ta lấy điện thoại ra nhìn giờ, rồi nhét lại vào túi.
Sau đó đi tới chân cầu thang tầng hầm, ngẩng đầu gọi lên trên:
“Mọi người ra ngoài hết đi, tôi muốn ở đây một mình một lát.”
Hai người giúp việc đang cầm chổi quét dọn đi xuống cầu thang, lúc đi ngang qua Thẩm Mộc Ngưng liếc nhìn bà lão nằm dưới đất.
Thẩm Mộc Ngưng mỉm cười:
“Bác ấy bị hạ đường huyết thôi, tôi đang chăm sóc đây, hai người cứ đi làm việc đi.”
Người giúp việc rời đi.
Thẩm Mộc Ngưng tựa vào tường, cúi đầu nhìn gương mặt mẹ Diệp, nhìn khóe miệng bà co giật từng hồi, nhìn những ngón tay cứng đờ cào trên nền xi măng.
Nửa tiếng sau, cô ta lấy điện thoại ra, gọi số 120.
Giọng cô ta nghẹn ngào như sắp khóc, vừa gấp gáp vừa bất lực:
“Mau tới đây đi, có một bà cụ đột nhiên ngất xỉu, khóe miệng sùi bọt mép, tôi sợ quá…”
Diệp Nam Sênh nhận được cuộc gọi từ bệnh viện là bốn mươi hai phút sau.
Đầu dây bên kia là một nữ y tá còn rất trẻ, nói rất nhanh:
“Cô Diệp, mẹ cô là bà Diệp Tú Mai đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt vì đột quỵ não nghiêm trọng, xin cô đến bệnh viện ngay.”
Bàn tay cầm điện thoại của Diệp Nam Sênh siết chặt đến trắng bệch.
Cô lao ra khỏi căn hộ, chặn một chiếc taxi bên đường rồi báo địa chỉ bệnh viện.
Chiếc taxi nhích từng chút một trong dòng xe giờ cao điểm, Diệp Nam Sênh ngồi ở hàng ghế sau, đầu gối phải liên tục rung lên xuống.
Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu:
“Cô gái đừng sốt ruột, phía trước sắp thông đường rồi.”
Diệp Nam Sênh không nói gì, ngón tay liên tục tắt rồi bật sáng màn hình điện thoại.
Khi đến bệnh viện thì trời đã tối.
Diệp Nam Sênh chạy tới trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt, đứng sau lớp kính nhìn vào trong.
Người nằm trên giường cắm đầy bảy tám ống dẫn, mặt nạ máy thở phủ kín khuôn mặt, những đường sóng trên màn hình theo dõi tim chậm chạp nhích lên từng ô một.
Mẹ Diệp nhắm mắt, sắc mặt xám trắng, hai tay đặt trên chăn, những ngón tay hơi cong lại như vẫn đang cố nắm lấy thứ gì đó.
Diệp Nam Sênh áp trán lên mặt kính.
Lớp kính lạnh buốt khiến cô khẽ run lên.
Cô đứng đó rất lâu.
Lâu đến khi y tá tới nhắc rằng thời gian thăm bệnh ở ICU đã kết thúc.
Diệp Nam Sênh không quay về căn hộ.
Cô bắt một chiếc xe, đi thẳng đến biệt thự nhà họ Cố.
Thẩm Mộc Ngưng đang ngồi trên sofa trong phòng khách xem tivi, Cố Tử Mặc nằm ngủ trên đùi cô ta, trên màn hình đang chiếu một bộ phim hoạt hình.
Diệp Nam Sênh đẩy cửa bước vào.
Thẩm Mộc Ngưng ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy đôi mắt của Diệp Nam Sênh thì chiếc điều khiển từ xa trên tay rơi xuống đệm ghế.
Đôi mắt của Diệp Nam Sênh đỏ ngầu.
“Cô đã nói gì với mẹ tôi?”
Môi Thẩm Mộc Ngưng khẽ động, cô ta kéo Cố Tử Mặc đang ngủ say ra phía sau che chắn:
“Em dâu, em đừng… em bình tĩnh lại đi, chị không nói gì cả, là do sức khỏe của bác gái vốn đã không tốt…”
Những lời phía sau bị tiếng bước chân cắt ngang.
Cố Hàn Châu từ trên cầu thang đi xuống, trên tay vẫn cầm một tập tài liệu.
Vừa nhìn thấy Diệp Nam Sênh trong phòng khách, anh ta liền nhíu mày:
“Em về đây làm gì?”
Diệp Nam Sênh không nhìn anh ta, ánh mắt vẫn dán chặt lên gương mặt Thẩm Mộc Ngưng.
Cố Hàn Châu bước tới đứng giữa hai người, nghiêng người che chắn Thẩm Mộc Ngưng và đứa trẻ phía sau lưng mình.
“Tình hình của mẹ em anh đã biết rồi, anh đã bảo bệnh viện dốc toàn lực cứu chữa.”
Lúc này Diệp Nam Sênh mới chuyển ánh mắt sang anh ta.
“Ai cho bà ấy tới nhà họ Cố? Là anh gọi hay là cô ta gọi?”
Cơ hàm Cố Hàn Châu khẽ siết lại:
“Mẹ em vốn đã không khỏe, ai bảo bà ấy tự chạy tới nhà họ Cố gây chuyện? Nửa đêm nửa hôm em chạy tới đây nổi giận với chị dâu làm gì?”
Diệp Nam Sênh nhìn chằm chằm gương mặt anh ta rất lâu.
Lâu đến mức biểu cảm của Cố Hàn Châu cũng bắt đầu trở nên mất tự nhiên.
Cô xoay người đi về phía cửa.
Đến ngưỡng cửa, cô dừng lại một chút, không quay đầu:
“Cố Hàn Châu, anh nhớ kỹ từng lời mình vừa nói hôm nay.”
Chaporia
Bình Luận (0)