Tiêu Dịch dường như bị hỏi đến nghẹn lời.

Qua hồi lâu, hắn mới nói:

“Nhưng nàng ta chỉ là một nha hoàn, không phải sao?”

“Được làm thiếp của ta đã là trèo cao rồi.”

“Kiếp này, ta cũng chỉ có một mình nàng ta là thiếp thất.”

Tiểu thư cười lạnh.

“Thế t.ử rõ ràng biết Thanh Thương là ân nhân cứu mạng của mình.”

“Thế nhưng hết lần này đến lần khác chèn ép nàng ấy, coi thường nàng ấy, làm tổn thương nàng ấy.”

“Đó là cách báo ân của ngài sao?”

“Nếu thật sự muốn báo ân.”

“Chi bằng thưởng nàng ấy vàng bạc, trả lại tự do cho nàng ấy.”

“Như vậy còn sạch sẽ hơn nhiều.”

“Còn về con người ngài…”

Nàng khựng lại, rồi nói tiếp:

“Thanh Thương không để mắt tới.”

Ta đẩy cửa bước vào.

Đi tới phía sau xe lăn của tiểu thư.

Hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y đẩy.

“Thế t.ử.”

“Nô tỳ không muốn làm thiếp của người.”

Tiêu Dịch không nhìn ta.

Vẫn tiếp tục thương lượng với tiểu thư.

“Thẩm tiểu thư.”

“Nàng là chủ t.ử của nàng ta, nàng ta ta sẽ nghe lời nàng.”

“Ân tình chữa chân đổi lấy một nha hoàn nhỏ bé.”

“Ta nghĩ…rất đáng.”

“Nếu nàng không đồng ý.”

“Ta cũng có thể trực tiếp đến xin Thẩm đại nhân.”

Sắc mặt tiểu thư trắng bệch.

“Vậy Thế t.ử cứ thử xem.”

Ta tức đến mức đẩy xe lăn quay người rời đi.

Ra khỏi t.ửu lâu.

Tiểu thư vừa đau lòng vừa như được giải thoát.

“Như vậy cũng tốt, chân ta đã khỏi rồi, sau này tự nhiên sẽ xứng với người tốt hơn.”

“Thanh Thương, ngày thành thân của ngươi sắp tới.”

“Ta cố ý không nói cho hắn biết chính là không muốn hắn phá hỏng hôn sự của ngươi.”

Tay ta trên cán đẩy khẽ khựng lại.

Cổ họng chợt nghẹn.

“Thôi Cẩn Chu tuy hiện giờ vẫn chưa có công danh.”

“Nhưng đợi hắn vào trường thi.”

“Đợi hắn đỗ đạt.”

“Đến lúc ấy có công danh trong người.”

“Hắn sẽ có thể đường đường chính chính đứng trước mặt ngươi che mưa chắn gió cho ngươi.”

Ta khẽ “ừ” một tiếng.

Ta hiểu vì sao vừa rồi tiểu thư không nói hết mọi chuyện.

Ngay cả ta cũng không chắc.

Liệu nhà họ Thôi có vì một nha hoàn như ta mà đắc tội với Thế t.ử phủ Tĩnh Nam hầu hay không.

Kiếp trước.

Thôi Cẩn Chu thi trượt.

Nhưng vị Trạng nguyên năm ấy lại tên là Thôi Miện.

Khi đó ta còn từng trêu hắn:

“Chàng có phải chính là vị Trạng nguyên lang kia không?”

“Tiểu thư quả thật có bản lĩnh.”

“Vậy mà lại tìm được một Trạng nguyên lang để bồi thường cho ta.”

Nghe vậy.

Hắn cúi đầu hôn lên đầu ngón tay ta.

Hơi thở ấm áp phả lên da thịt.

“Giả sử ta thật sự là Trạng nguyên.”

“Thanh Thương, nàng có bằng lòng cùng ta bỏ trốn không?”

Ta lắc đầu.

“Không được, ta là thiếp của Thế t.

ử.”

“Nếu cùng chàng bỏ trốn.”

“Không chỉ hủy hoại thanh danh của chàng.”

“Mà các con cũng sẽ bị người đời chỉ trỏ.”

“Ta không thể làm như vậy.”

Từ đó về sau.

Hắn không bao giờ nhắc lại hai chữ “bỏ trốn” nữa.

Tiểu thư mãi không chịu buông lời.

Tiêu Dịch quả nhiên mất kiên nhẫn.

Hắn trực tiếp tìm đến Thẩm lão gia.

May mà trước đó tiểu thư đã nói rõ với phụ mẫu.

Thẩm lão gia chỉ ôn tồn đáp:

“Thanh Thương là nha hoàn của nữ nhi ta.”

“Dù thế nào cũng phải để Ân Ân cam tâm tình nguyện thả người mới được.”

Cứ thế mềm không được cứng cũng không xong.

Kéo dài mãi cho đến ngày ta xuất giá.

Bây giờ Thôi Cẩn Chu đã lấy lại tên thật.

Thôi Miện.

Hắn mua một căn nhà nhỏ ở phía đông thành.

Trong góc sân trồng một cây mai vàng.

Những lúc rảnh rỗi.

Ta chăm sóc hoa cỏ.

Thôi Miện ở trong phòng đọc sách.

Đôi khi hắn ngẩng đầu lên.

Ta nhìn qua khung cửa sổ.

Liền thấy bóng lưng hắn đang cúi mình bên bàn sách.

Ngày tháng như vậy thật bình yên.

Thôi bà bà cũng không còn đến Thẩm phủ giao rau nữa.

Ngày nào cũng bận rộn lo liệu việc nhà cho chúng ta.

Miệng không ngừng cười nói:

“Lập gia đình rồi quả nhiên khác hẳn.”

“Trong nhà cuối cùng cũng có hơi người rồi.”

Sau khi thành thân nửa tháng.

Thôi Miện vào trường thi.

Ngày yết bảng.

Quả nhiên hắn đỗ Trạng nguyên.

Hôm ấy hắn vào cung tạ ơn.

Ngoài điện vừa khéo gặp Tiêu Dịch.

Thấy Thôi Miện mặt đầy xuân phong đắc ý, Tiêu Dịch chủ động tiến lại gần.

Mỉm cười xã giao.

Nhưng trong lời nói lại có ý muốn làm mai.

“Thôi đại nhân nay tân khoa cập đệ.”

“Tiền đồ vô lượng.”

“Trong phủ có thiếu người biết chăm lo săn sóc hay không?”

“Ta quen biết vài vị khuê tú.”

“Gia thế nhân phẩm đều không tệ.”

“Nếu Thôi đại nhân có ý…”

Thôi Miện chỉ cười nhạt.

Chắp tay đáp:

“Đa tạ ý tốt của Thế t.ử, nhưng ta đã thành thân rồi.”

Tiêu Dịch ngẩn người, trên mặt hiện lên vài phần tiếc nuối.

Kiếp trước hắn cũng từng lôi kéo Thôi Miện như thế.

Liên tiếp giới thiệu vài mối hôn sự nhưng đều bị Thôi Miện từ chối.

Khi ấy Tiêu Dịch còn từng cảm thán với người khác rằng vị Trạng nguyên họ Thôi này không gần nữ sắc.

Thế nhưng kiếp này…saolại đã thành thân rồi?

Đè nén nghi hoặc trong lòng.

Tiêu Dịch cười hỏi:

“Không biết là thiên kim nhà nào?”

“Sao ta chưa từng nghe nói Thôi đại nhân có hôn ước?”

Thôi Miện thản nhiên đáp:

“Lục cô nương.”

“Lục?”

Tiêu Dịch lục lại trong đầu một lượt các tiểu thư họ Lục ở kinh thành nhưng không tìm được ai phù hợp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...